Thơ

Miền quê

Nhà sàn nép giữa chân mây,
Bên dòng suối nhỏ đong đầy trời xanh.
Lúa non trổ giọt long lanh,
Gió ru đồng hát mỏng manh khói chiều.

Đàn vịt trắng bơi liêu xiêu,
Khóm tre nghiêng bóng soi hiu hiu buồn.
Người xa có nhớ nguồn cơn,
Nơi đây vẫn giữ linh hồn thảo nguyên.

✍️ LHT
📸 NĐT

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button