Thơ

Ta chẳng thể làm thinh

Nàng thơ ơi, chiều nay ta nhớ
Lâu rồi ta đã mê say nàng
Mấy câu thơ cô đơn nằm đó
Mà sao nàng … biền biệt mất tăm

Ta biết tính nàng hay hờn dỗi
Ta thì giả bộ bận dạo làng
Chẳng ai chịu phần cất tiếng nói
Dù rằng thương nhớ rất hoang mang

Có những chiều thu mấy tháng trước
Ta rầu như kẻ bị lưu đày
Nhớ nàng mà lòng ta ấm ức
Biết làm sao nhắn gió gởi mây

Ta nhớ có lần nàng khẽ hỏi:
“Bữa ni ôn có nhớ tui không?”
Bỗng dưng nàng khiến ta hồ hởi
Nhưng ta lại sợ chồng nàng buồn

Nàng đẹp, thơ đâu cần son phấn
Chỉ cần một thoáng ta nghiêng nhìn
Cũng đủ làm hồn ta chếnh choáng
Cũng khiến câu thơ ta chênh vênh

Có những điều ta từng giấu kín
Sau bao im lặng của riêng mình
Đến khi ta tương tư đổ bịnh
Mới hay…ta chẳng thể làm thinh

Ta biết con tim ta nhiều chuyện
Nhưng ta giả bộ như không thèm
Lòng vẫn mong một ngày tháng chín
Mở cửa đón mùa thu lung linh

Ta hồi hộp chờ nàng trở lại
Để ta trách móc nàng vô tình
Ta vẫn còn đây như nàng thấy
Ta vẫn là ta, một chiến binh

Ta hân hoan rót thêm ly rượu
Tặng nàng, uống cho thế giới hòa bình
Uống đi, cho lửa lòng bùng cháy
Uống đi cho lộng lẫy con tym …hihi

Vạn Giã, 2/9/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button