Thơ

“Nhất Tự” Thiền

Ba hơi thở

I – Khởi
Một nét ngang thôi, trời đất mở
Hơi thở hòa vào tĩnh lặng sâu
Tâm chẳng vọng, mây trôi lặng lẽ
Bút khởi trong vô, nước nhiệm mầu

II – Chiếu
Nét nhẹ đi qua đời hữu hạn
Mực tan mà ý vẫn không phai
Thế gian ngỡ một, mà muôn tượng
Trong chữ “Nhất” kia, vạn pháp hoài

III – Hợp
Gác bút lặng nhìn dòng mực cũ
Thấy trong trống rỗng nở hoa thiền
Một hơi thở đủ, đời an tĩnh
Một chữ đầy trời, chẳng nói tên.

✍️ Lisa La
25/10/25

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button