Thơ

Bão lòng

Tin bão về,
từ dải miền Trung gầy guộc
nơi Huế lại nghiêng mình trong mưa trắng
Cấp mười lăm
nghe như tiếng thở dốc của đất
của người,
và của nỗi đau xưa chưa kịp khô.

Ba lần nước dâng
mái ngói trôi qua bến
con đò nằm gục bên gốc thị già.

Giờ bão lại về
mang theo tiếng hú của sông Hương
và giấc ngủ chập chờn của những mái nhà chưa kịp dựng.

Tôi – đứa con xa
ngồi nơi trời khác,
đếm từng nhịp tin nhắn,
như đếm nhịp tim Huế trong lồng ngực mình.
Gió ngoài kia có lạnh mấy
cũng không bằng
gió trong lòng thổi ngược về phương mưa.

Huế ơi!
nếu sáng mai mây tan,
hãy cho tôi được trở lại
đặt một nhành nguyệt quế bên hiên nhà cũ,
và nghe mùi đất quê
vẫn âm thầm thơm dẫu qua bao cơn bão.

✍️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button