
Thà là mơ… chỉ là mơ thôi nhé!
Dáng Em về trong bóng xế Hoàng Thành
Chiều đứng lặng sót giọt nắng vàng hanh
Rồi biến tan như chưa từng xuất hiện!
Rụng rơi Thu… từng chiếc lá ngoài hiên
Cuối xuống nhặt chênh chao từng chiếc lá
Lòng mơ hồ dâng lên điều rất lạ!
Thầm nhẩm xa Em mấy bận Thu rồi?
Miết mải mây đuổi nhau tận chân trời
Cuối Thu đường Phượng Bay còn trơ lá
Thành Nội lặng người. Thầm thì cỏ lạ
Dòng Hương Giang trôi mãi như vô tình?
Đâu đó tiếng chuông vang vọng không thinh…
Chùa Từ Đàm đang trong giờ đảnh lễ?
Chùng xuống hồi tâm lòng lắng tiếng Kệ
Còi tàu vọng vang. Đưa tiễn một người…
Đường thênh thang rộng. Phố vắng người thưa
Sợ cơn mưa về… chao nghiêng kẽ lá
Tình mười năm phút chốc thành kẻ lạ
Ngự Bình ơi! Nhớ lời hứa năm nào?
Mưa… lại mưa. Từng cơn mưa thì thào
Vỹ Dạ xưa. Chiều nay sao trống vắng?
Nam Giao dốc đêm nao nâng chén đắng?
Hồi tưởng về mùa Thu xa. Rất xa!
Còn đâu nữa?
Đôi bàn tay ngọc ngà
Chỉ mình ta,
hồ trường chuốc trăng sao!



