Rừng thu chưa khép

– Thơ : Lê Văn Trước
– Lời bình : Ngọc Cẩm
Rừng thu chưa khép hoa cúc nở
Chớm lạnh đông sang, rét lại về
Gió lướt mây bay nghiêng nhánh lá
Sầu vương hương cũ đượm câu thề
Trăng gối đầu non khơi nỗi nhớ
Mưa giăng cuối bãi dựng hồn quê
Lời xưa hẹn ước người còn đợi?
Bến cũ chiều rơi sương phủ che.
✍️ Lvt 09/11/2025
Lời bình :
Bài thơ” Rừng Thu Chưa Khép” như một bức tranh mùa thu trữ tình, nơi thiên nhiên và cảm xúc con người hòa quyện một cách tinh tế.
Hình ảnh “hoa cúc nở”, “gió lướt mây bay nghiêng nhánh lá”, “trăng gối đầu non” không chỉ gợi sắc thu mà còn thấm đẫm nỗi hoài niệm, cô đơn và khát khao một lời hẹn xưa chưa trọn.
Nhịp thơ nhẹ nhàng, từng câu từng chữ như dẫn người đọc đi qua không gian rừng thu đang mở ra, nhưng lòng vẫn chênh chao, sầu vương.
Câu hỏi cuối bài “Lời xưa hẹn ước người còn đợi?” vang lên như dư âm của một kỷ niệm khó quên, khiến ta chợt nhận ra: trong mùa thu, cả thiên nhiên lẫn tâm hồn đều đang chờ, đang nhung nhớ, và đôi khi là tiếc nuối những gì chưa khép lại.
Bài thơ đọng lại dư vị trầm lắng, vừa dịu dàng vừa day dứt, mở ra một khung cảnh lãng mạn mà tinh tế, nơi quá khứ và hiện tại gặp gỡ trong nỗi nhớ khôn nguôi.



