Thơ

Cạn một chén thu

Tự rót cho mình ly rượu nhỏ
Nhìn Thu nghiêng bóng xuống hiên nhà
Hương cúc thoảng qua – vàng đến lạ
Như lời năm cũ gió mang qua.

Chẳng phải uống quên, mà để nhớ
Nhớ người, nhớ dáng, nhớ mưa bay
Một chút men thơm trong đáy chén
Cũng vừa đủ ấm cả chiều nay.

Ngẫm hết nửa đời, lòng tĩnh lại
Rượu nhạt, mà hồn vẫn đượm say
Thấy trong cúc rụng màu sương khó
Một mình – mà chẳng thấy heo may.

✍️Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button