Thơ
Vương tri thu

Thêm một chiếc lá rụng
Đã rớt vàng mùa thu
Thêm một áng mây mù
Nghĩa là thu đã hết
Vậy Thu sẽ đi đâu ?
Đem mưa ngâu bỏ lại
Bỏ cả chiều hoang dại
Buồn neo gió cô liêu
Và từ ấy… Đông sang
Bung Hoa cúc mơ màng
Sương trắng giăng địa đàng
Giữa đại ngàn mộng mị
Tạ từ nhé…! Thu đi…
Bên li cafe đắng
Giọt sữa loang mầu trắng
Khuấy tình tan trăm năm
✍️ ( Tiêu Diêu )



