Thơ

Nỗi nhớ mùa thu

Từ thu dần xa vắng,
người ngồi trong não nề
Trời thu nhiều mưa nắng
Tôi lặng lẽ tái tê

Tôi thấy trong hoang vắng
Thu vẫn còn đâu đây
những cành lá phiêu lãng
theo giấc mơ lưu đày

Mùa thu còn say mộng
Mưa ướt đẫm linh hồn.
Không gian gió lồng lộng
Thế giới vẫn đau thương

Tôi ngồi nhìn biển động
những ngọn sóng cuộn trào
xoá bãi bờ cát trắng
Đất xót lòng hư hao

Thu ơi, xin tĩnh lặng
Hãy khép lại ưu phiền.
Dẫu trăm ngàn cay đắng
Hãy thôi cơn cuồng điên

Mùa thu theo gót người,
Tình yêu cũng chơi vơi
Chỉ mong người hiểu được
Đừng cứ mãi ngậm ngùi

Bóng thu rồi xa khuất
người chẳng có gì vui
Lối xưa tình lăn lóc
Cỏ cây cũng tàn phai

Điệu dương cầm thánh thót
Vọng dịu dàng ru nôi
Có những giọt nước mắt
Lăn về phía chân trời

✍️ Xĩnh Vạn Na, 14/11/2025/

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button