Thơ

Khúc ca nhớ người

Nhớ ngày nào tình đến,
Cho lòng tôi bàng hoàng
Em như cơn bão biển
Khiến tôi bị sát thương

Khi tôi nhìn thấy nắng
Long lanh trong mắt em
Tình yêu chợt như mộng
Về trong mơ ngọt mềm

Những ngày nghe gió lộng
Nhìn cánh chim bên trời
Em tựa làn mây xám
Bay lững lờ rong chơi

Rồi em đi xa vắng
Tôi thẫn thờ không nguôi
Nghe lòng mình rụng xuống
những nhớ thương rã rời

Tình buồn như sương khói
Tôi thiếu mất niềm vui
Bao nhiêu nỗi khắc khoải
Tôi bâng khuâng mỏi mòn

Tôi ngồi chờ tiếng gọi
Giữa trùng trùng cô đơn
bước chân giờ đã mỏi
con tim nặng trĩu buồn

Một ngày tình theo gió,
Bay về nơi xa xôi
Yêu dấu tan vào nhớ,
Héo hon một nụ cười

Ngày ngày tôi vẫn hát,
Những bài hát chơi vơi
Những điệp khúc thầm lặng
nhắn nhủ tôi nhớ người

Mùa đông về trời lạnh
Sương giăng phủ khắp nơi
Đường xưa nằm ngõ quạnh
Sầu nhớ một bóng người

Chiều nay tôi ngồi nhớ
Đến một hình ảnh ai
Gió thì thầm nức nở
Lời yêu dấu u hoài

Mai sau nếu duyên nợ
cho gặp lại người xưa,
Xin trao lời chưa nói,
Giữa giấc mơ giao mùa.

Tình xưa đã xa khuất,
Vẫn sót lại giọt mưa
nhạt nhòa trên đôi mắt
Rơi hạt lệ bốn mùa

✍️ Xĩnh Vạn Na, 15/11/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button