Thơ
Nhớ thầy

Có người về ngẩn ngơ sông
Nhớ thời thơ mộng theo giòng trôi xa
Kẻ qua đò nay đã già
Người đưa đò cũng chơi xa lâu rồi
Biết hư vô không đợi người
Mà sao lòng cứ ngậm ngùi khôn nguôi
Trăm năm một chốc vèo trôi
Ơn thầy mãi khắc một thời trong con
Núi muôn năm vẫn còn non
Trăng kia nào có khuyết tròn gì đâu
Là do mộng tưởng mê cầu
Bao người đánh rớt nghĩa sâu trong đời
Muộn mằn gần cuối cuộc chơi
Con xin được đốt đôi lời tri ân
✍️ PHAN XUÂN THIỆN



