Thơ
Thu phai

Có những chiều hoàng hôn vừa nhạt nắng ..
Nỗi u hoài thầm lặng chỉ mình thôi
Chút suy tư chợt vương vấn bồi hồi
Thương nhớ mãi tình trôi theo sóng lặng
Có phải chăng tiếng thu còn văng vẳng
Lời thì thầm như lặng lẽ chờ mong
Lá thu rơi nghe man mác trong lòng
Còn sót lại vẫn đong đầy nỗi nhớ
Dáng thu xưa sắc màu tươi rạng rỡ
Điểm nụ vàng như tợ một bức tranh
Bóng chiều nghiêng soi gợn áng mây lành
Cơn gió nhẹ thổi nhanh làn tóc rối
Khẽ nhẹ nhàng đường khuya chân bước vội
Tình yêu đầu ươm lối mộng vào tim
Tay trong tay môi mắt mãi nhau tìm
Lòng hoang hoải cánh chim chiều viễn xứ
Nhớ những chiều nắng thu vàng tình tự
Đông chớm về kể từ lúc thu đi
Phút chia tay chẳng biết nói câu gì?
Ôm nỗi nhớ khắc ghi hoài kỷ niệm…
✍️ TRẦN DUNG



