
Tháng Mười Một, mưa chơi vơi qua phố?
Anh chờ em trong giá lạnh xám Đông
Mưa len Trường Tiền. Mưa ướt trong lòng?
Gió thì thào… bâng quơ làn tóc rối.
Thu đến rồi đi. Đông về mấy lối
Đường nhà em vẫn sỏi đá gập ghềnh
Chân bước mòn mà tình cảm chênh vênh!
Chênh chao dẫm… trái tim nào xước cỏ?
Hương Giang ơi! Lắng nghe lời thổ lộ:
Bến trăng xưa… thuyền có đậu neo bờ?
Mặc Tử còn ôm trăng vỡ bơ vơ?
Thương áo trắng bên kia bờ Đập Đá…
Chuyến đò ngang… đưa em về bến lạ!
Hàng trang là nỗi nhớ cuộn nhạt nhòa
Nhật ký nhoè vẫn đậm nét viết hoa
Trang giấy trắng chưa phai màu mực tím…
Cấm Thành khép lại. Anh đứng im lìm
Vệt mưa nào loang linh hồn tượng đá?
Tình mười năm giá băng như người lạ
Chốn thâm nghiêm đâu đó vẳng tiếng cười!



