Thơ

Đêm u hoài

Đêm xuống, ta nghe lòng mình thật buồn
Nhớ đến ngày còn thơ, nhớ mẫu thân
Nhớ Huế xưa u hoài , nhớ Đà nẵng
Dĩ vãng trong tâm trí đang phai tàn

Từng hình ảnh lẫn lộn sâu ký ức
Những thước phim đầy rẫy nỗi chán chường
Ta đã già với bệnh tật đeo bám
Trái tim ta sũng nhịp đập mong manh

Ta đã chứng kiến qua từng năm tháng
Niềm tin dân tộc bị phản bội, xói mòn
Mọi người sống đớn đau trong thời loạn
Những phận đời lăn lóc với lầm than

Kỷ niệm là những tiếc nuối bi hận
Gom cả tuổi xanh ta bước lên đường
Tổ quốc lâm nguy đồng lòng xung trận
Lấy sức trai mà gánh vác giang sơn

Hòa bình, như những chiến binh sống sót
Ta như hột gạo còn lại trên sàng
Tháng ngày trôi qua cái còn cái mất
Một đời người vinh nhục mấy thương tâm

Đêm, ta một mình ngồi kể lễ
Vì nỗi đau dâng lên ở trong lòng
Ta một nơi mà mười phương thương nhớ,
Nỗi nhớ dậy men khắc khoải mông lung

Một ngày kia, về chơi với cây cỏ
Ta im hơi nằm níu bóng nghìn trùng
Rồi dần dần sẽ chẳng ai còn nhớ
Ta đã đến từ đâu, tự hồng hoang

✍️ VG, khuya 03/12/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button