Thơ

Nỗi niềm khúc ruột miền Trung

Không thể đợi giây phút nào thêm nữa
Tiếng Thạch sùng tặc lưỡi phía đêm đông
Tiếng kêu thất thanh
cánh đồng mẹ khóc
Giọt mồ hôi cha rịn ướt giấc khuya gầy

Đêm trằn trọc…
lăn qua mùa xám xịt những đụn mây
Nghe dòng sông kể về số phận
Dòng sông đầy vơi
dòng sông nông cạn
Dòng sông thoi thóp hạt phù sa

Mẹ ơi
Con còn lạ gì cái rét Tháng ba
Lạ gì nắng gió miền Trung cháy da khét tóc
Nơi kí ức con, vẫn còn hằn sâu những cơn bão to gió lốc
Nhưng con chưa thấy cơn Đại Hồng Thủy nào vùi dập xác người, gia súc nằm la liệt ngổn ngang

Mẹ ơi!… Con đã về rồi
nhưng ngôi nhà cũ giờ đã tan hoang
Nước mắt từ tâm lăn tròn vào màn khuya đặc sệt
Ngoài căn nhà xưa mẹ đi… để lại
giờ chỉ còn mùi bùn tanh nhơ nhếch
Và hàng cau già gục đầu phờ phạc ngó qua sông

Kí ức nào ngân ngấn lệ đêm đông?
Chưa kịp tàn phai đã xanh mầm cơ cực
Con xa quê hương
vẫn đôi tay nghèo lấy gì đâu cứu giúp
Chỉ biết lẳng lặng nhìn thương cảnh tóc tang

Chú sẻ nâu buồn mất mẹ khóc lang thang
Tiếng ếch nhái xới tung đâu còn cho chỗ cánh cò bay liệng
Bão lũ đi qua hoang tàn, thống thiết
Để lại con đường thành sông
ruộng đồng thành biển trắng phau

Hạt thóc bồng bềnh theo lũ cuốn về đâu?
Chưa kịp ấm hơi tay người sàng sảy
Miền trung…
năm nào cũng vậy
Màn trời chiếu đất
… gieo neo
Buồn xo
chái bếp quê nghèo
Ngoài kia rình rập bão neo sóng ngầm
Gió Lào
mưa nắng
rét căm
Thương cho khúc ruột tím bầm mẹ ơi…

10.11.25
✍️ Vongthanh

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button