Thơ

Còng lưng mẹ gánh một đời

Tử sinh, sinh tử tre già măng non
Một chiều rũ bỏ bụi hồng
Con ngồi khóc mẹ hư không về trời

NHỚ NGOẠI

Chiều nhìn những bụi chuối bom
Con ngồi nhớ ngoại lom khom làm vườn
Mùng tơi quấn quyện mướp hương
Ngoại ơi!. Con nhớ cua đồng nấu canh

Nhớ xưa tiết nồng tháng Năm
Tay phe phẩy quạt ôn hoài chuyện xưa
Chuyện xưa ở tận quê nhà Quảng Ninh
Thầy đồ vốn nghiệp thân sinh

Ngày ngày cụ giảng ngũ kinh thánh hiền
Mẫn Tử là Mẫn Tử Khiên
Nhị Thập Tứ Hiếu là điều nêu gương
Chiều nay con ra sau vườn

Mùng tơi xiêu đỗ mướp hương khô tàn
Khàn hơi tiếng vịt lạc đàn
Khế vàng rụng chín ngập sân, rơi chiều.
Viết theo truyện kể của con trai

04/11/2022

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button