Thơ

Đối diện

Nắng chiều buông vàng vọt
Sài gòn nằm nghiêng mình
Tôi ngồi bên cửa sổ
Nhìn ra lòng buồn tênh

Ngôi nhà thờ xanh lục
Cô độc giữa bầu trời
Tôi tín đồ héo hắt
Ngồi như kẻ mồ côi

Xa xa cánh chim sắt
Tung cánh về xa vời
người đi đâu giấu mặt
trần gian chiếc lá rơi

Tôi hồn nhiên tình tự
Với không gian ngày đông
Sài gòn không yên ngủ
Đang thay đổi âm thầm

Sài gòn chừ lạ lắm
Hình như đang rưng rưng
Những hàng cây xanh thẳm
Biến mất dần lần lần

Sài gòn đang khỏa thân
Đang phủ nhận Saigon
Người ta xóa dĩ vãng
Của Hòn Ngọc Viễn Đông

Tôi ngồi yên hồi tưởng
Sài Gòn trước bảy lăm
Trong tôi còn dư ảnh
Của phố cũ thâm trầm

Nếu mai này mất hết
Xin giữ một vệt buồn
Mang theo về cõi chết
Một nơi đầy yêu thương

Tôi đối diện Sài Gòn
như soi gương …
thấy mình đang khuất …

Sài gòn, 28/12/2025

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button