Hội họa - Nhiếp ảnh

Màu thời gian

Tôi ngồi lặng nhìn bức ảnh này thật lâu…

Không phải vì nó quá đẹp, mà vì trong từng nếp nhăn, từng ánh nhìn ấy — có một điều gì rất sâu, rất lặng… như một tiếng thở dài của thời gian.

Có lẽ ai rồi cũng sẽ già đi, nhưng không phải ai cũng giữ được ánh mắt vừa xa xăm, vừa dịu dàng đến vậy. Ánh mắt ấy không cần nói ra, cũng đủ kể lại một đời người.

Khi nhìn vào gương mặt này, tôi thấy thời gian đã bước qua từng nếp nhăn, từng đường gân, từng ánh nhìn. Da nhăn nheo không chỉ vì tuổi tác, mà còn vì cả một đời lam lũ, một đời đi qua bao mùa mưa nắng. Cụ không nói gì, nhưng ánh mắt ấy như kể lại cả một cuốn phim dài — nơi có tuổi trẻ, có yêu thương, có mất mát, và có những điều đã được cất giữ thật sâu trong ký ức.

Ánh mắt ấy không hướng vào hiện tại, mà như nhìn về một nơi xa xăm — nơi có những năm tháng đã trôi qua mà chỉ riêng cụ mới hiểu hết. Trong khoảnh khắc này, thời gian cũng dường như chậm lại. Không gian trở nên yên lặng, để từng nếp nhăn có thể thì thầm câu chuyện đời mình.

Vòng chuỗi ngọc trắng trên cổ tay khẳng khiu ấy cũng khiến tim người mềm đi. Nó như một sợi ký ức nhỏ, một chút dịu dàng còn sót lại giữa bao khắc nghiệt của thời gian.

Bức ảnh không cần tiếng nói. Nó nhẹ nhàng mà nặng trĩu. Không ồn ào, nhưng đủ để người ta dừng lại, lắng xuống, và cảm nhận.

Thời gian có thể lấy đi tuổi trẻ, nhưng chẳng thể lấy đi ánh mắt từng trải và sâu lắng của một đời người.

✍️ Lisa La

📸 Bức ảnh động lòng người của NAG Thảo Nguyễn Đắc

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button