Thơ

Chỉ là giọt lệ phù vân

Chỉ là một giọt lệ sinh diệt
Tự rơi rồi tắt, giữa mênh mông
Niềm vui đến rồi cũng biền biệt
Nỗi buồn đến rồi cũng nghìn trùng

Khuya nghe trăng rụng rơi nước mắt
Thế gian vũ trụ lặng bàng hoàng
Cuộc sinh tử luân hồi chia cắt
Lẽ xưa nay ở chốn phù vân

Ta tựa vách đời nghe vô ngã
Nhìn xuống dòng sông con nước buồn
Đường về ngõ hạnh còn xa lạ
Mà bóng chiều thấp thoáng hoàng hôn

Sáng nay ghe tin người từ giã
Ta chơi vơi lặng lẽ nén lòng
Dù biết trước nhưng đành bất khả
Tất cả đều phận số sắc không

Ta dặn mình ai cũng phải có
Sinh ly tử biệt nghiệp xoay vòng
Ủa mà sao hồn ta nức nở
Mà sao tâm trạng ta xót thương

Người dưng sao cứ tưởng dòng họ
Sao tim ta khắc khoải chập chờn
Hình như lòng ta rất đau khổ
Như điêu tàn mù mịt khói sương

Ta cúi xuống rờ tay lên bia mộ
Nhà của mẹ cha ta vô thường
Ta ngước lên trời mây than thở
Nhưng chỉ thấy vọng lại hư không

Xĩnh Vạn Na, 22/01/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button