Ngày mai em yêu anh

Chiều lặng lẽ một mình nơi phố vắng
Nắng nhạt dần nghe nặng nỗi niềm thương
Đứng bơ vơ nơi quán vắng bên đường
Lòng chạnh nhớ tình vương trong ký ức
Nhớ Xuân xưa ngỡ tình yêu là thực
Mộng ban đầu thao thức giữa đêm thanh
Đêm suy tư hai lối rẽ không thành
Tình ươm mộng mong manh như làn khói
Có đôi lúc lắng lòng rồi tự hỏi
Yêu là gì sao nhói trái tim đau
Bởi tình yêu là muôn sắc muôn màu
Yêu là nhận niềm đau trong góc khuất
Cõi nhân sinh cũng đều theo quy luật
Đời vô thường như giấc mộng Nam Kha
Sống yêu thương trong thế giới ta bà
Rồi một kiếp cũng hóa thành tro bụi
Xuân sắp đến sao nghe lòng buồn tủi
Nỗi ai hoài thui thủi chỉ mình ta
Đêm cô đơn hiu hắt ánh trăng tà
Chênh chếch bóng chiếc lá rơi nhè nhẹ
Dẫu biết rằng tuổi đời không còn trẻ
Sao vẫn hoài khơi nhẹ những vần thơ
Bởi tâm tư chất chứa nỗi mong chờ
Bình minh rạng niềm mơ thành hư ảo
DUNGLUCY



