Thơ

Tiễn bạn

Người đi thì đã đi rồi
Mang theo bão tố lệ rơi trong lòng
Vai gầy gánh cả mênh mông
Niềm đau giấu kỹ, nỗi buồn rưng rưng

Xin chào, vĩnh biệt Sài gòn
Xin chào phố thị mùa đông lạnh lùng
Một cơn gió thoảng hồi chuông
Chập chờn vọng giữa phù vân ưu phiền

Không gian lặng lẽ một miền
Xin cho hồn được bình yên về trời
Buông tay đặt xuống phận người
Ta bay về chốn xa xôi ngủ vùi

Chỉ là một cuộc rong chơi
Đường trần đã mỏi, tàn hơi ta nằm
Có người ghé lại hỏi thăm
Mà sao ta bỗng xa xăm im lìm

Ai cũng đánh trận đời mình
Âm thầm giữa những lặng thinh não nề
Ai rồi cũng được trở về
Về nơi cát bụi chẳng hề biết đâu

Chỉ cần hiểu được nông sâu
Thì vui nước mắt tiễn sầu đi xa
Một câu nói nhẹ nhạt nhòa
Trời ơi đâu biết cũng là vĩnh ly

Đời người kẻ đến người đi
Chẳng ai sống mãi thôi thì xa nhau
Lá rơi nước chảy qua cầu
Còn duyên gặp lại kiếp sau mà cười

Rồi ta sẽ viết thơ vui
Tụng ca khúc hát yêu đời ngày xưa
Ngày xưa có một cơn mưa
Đưa ta ghé lại vặn vừa Như Không

Xĩnh Vạn Na, 12/01/2026

Lời ban biên tập:

Cùng anh Dũng Tôn Thọ Dương tiễn bạn 🙏🏻

Người đi, có gió đưa lời tiễn
Phố cũ lặng thầm giữ bước chân
Không hỏi vì sao đời dừng lại
Chỉ thương gánh nặng đã mang lâu

Thôi nhé, một lần qua bể khổ
Đường xa xin trả lại ưu phiền
Ở phía nghỉ ngơi không còn nặng
Bạn yên giấc ấy, cõi Tịnh An.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button