Thơ
Huyễn mộng

Trong khoảng không gian ấy lòng như cảm
Tiếng chuông như thoảng vọng trong tâm
Năng lượng lành lan tỏa đến âm thầm
Xuân nhắc nhở cho mình biết tri ân…
Mắt nhìn vào cõi, như huyễn mộng
Níu giữ chân ai, có bận lòng
Chiều phai chút nắng, sương tìm đến
Trên mấy từng cao, bỗng đắm chìm…
Mùa phai mấy độ còn thay lá
Níu giữ mà chi cõi ta bà
Được mất nghĩa gì còn luyến tiếc
Chảy đến hư không mộng có lành?
Duyên khởi còn gieo ai chào đón
Cuốn mãi theo dòng đục mà mong
Khơi trong gian khó còn chưa tới
Tuổi đã hằn in đá chưa mòn…
Vật đổi sao dời, tấm lòng son
Sắc, không biết đến tình chưa trọn
Hạt bụi vô thường ướt mi ngoan
Một mình trông xuống nước cùng non…!
HÀN TUẤN



