
Phố vắng Em rồi biết tìm nơi đâu?
Nghiêng sao nỗi nhớ chùng chình xuống thấp
Biết tìm mô giữa dòng đời tấp nập?
Vắng Em rồi… nỗi nhớ cũng chao nghiêng!
Phải chăng ai đó giũ nỗi niềm riêng?
Khi Xuân về trên những viên ngói đỏ
Bầy sẻ đá lâu rồi không chu mỏ:
Trao cho nhau những nỗi đau ngọt ngào!
Bước chân ai lặng thầm sao xuyến xao?
Để con gió rượt đuổi nhau ngoài ngõ
Những chiếc lá thôi thì thầm to nhỏ
Bóng Em về lặng lẽ lướt qua mau…
Vắng Em rồi cả con phố thầm đau
Ánh mắt ai trượt dài theo khói thuốc?
Hao gầy vai ai tà áo thân thuộc?
Và cơn mưa cũng cất tiếng thở dài!
Mai vàng rụng rơi kín cả hai tay
Ngóng chờ Em từng đêm căn nhà nhỏ
Về nhé Em! Để gạt bỏ âu lo
Cùng với Mẹ, Anh vui Xuân đón Tết!
Có Em về nỗi buồn sẽ đi hết
Bầy chim kia sẽ cất tiếng hoan ca
Tết đoàn viên cho những ai xa nhà
Cùng đón chào một mùa Xuân viên mãn…



