Thơ

Ta chưa là tín đồ

Ta chưa là tín đồ
Của tình yêu giáo phái
Nhưng con tim khờ dại
Vẫn đợi một bàn tay

Phép lạ, không thánh lễ
Không khói trầm, chuông ngân
Chỉ là chiều rất nhẹ
Chạm ánh mắt bâng khuâng

Giáo pháp, không quỳ lạy
Chẳng đòi hỏi hiến dâng
Chỉ cần hai nhịp đập
Biết tìm đến thật gần

Ta tin vào mật ước
Yêu là phút hy sinh
Là cho, cho tất cả
Mà chẳng nhận riêng mình

Hỡi yêu, có giản dị
Có như nắng bên thềm
Như mưa qua mái nhỏ
Ướt lòng ai đêm đêm

Tình ơi, khi yếu đuối
Có lúc lại kiêu kỳ
Tình khiến ta lạc lối
Giữa mê và giữa si

Vẫn chưa là tín hữu
Của giáo điều đắm say
Ta vẫn mong, yêu đến
Nồng ấm một vòng tay

Nếu mai này tình ghé
Xin đừng vội rời xa
Đừng để ta cô lẻ
Giữa biển đời thiết tha ..

Miên Hanh, 04.3.2026.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button