Thơ

Chênh vênh

Chưa đủ già để từ bỏ buông xuôi
Chẳng còn trẻ mà mộng mơ khao khát
Em ngoái lại đếm đong bao mất mát
Những thăng trầm khoảnh khắc chênh vênh

Như con thuyền lạc ngoài khơi lênh đênh
Mênh mông quá! Đâu bến bờ hạnh phúc
Ai biết được bến nào trong nào đục
Dẫu đã từng nếm ngọt đắng chua cay

Dẫu có lần tình cứ ngỡ đắm say
Rồi vụt mất vỡ tan theo bọt biển
Như con sóng chợt đi rồi chợt đến
Để bờ cát buồn mòn mỏi chờ mong

Bao xuân qua hạ tới thu đợi đông
Vẫn loay hoay giữa lưng chừng chới với
Hạnh phúc là gì, ở đâu, anh hỡi!
Giọt đắng cà phê …bến đỗ cuộc đời./.

Tố Mai✍️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button