Thơ

Hoa Lan

“Viết ở Đảo Hoa Lan, một buổi chiều gió biển…”

Hôm qua theo em ra hòn đảo nhỏ
Ngồi nghe gió thổi, ngó ra biển xanh
Ta dạo bước giữa thung lũng xanh cỏ
Băng qua một dòng suối mát trong lành

Em đánh rơi một buổi chiều nắng vỡ
Anh đánh mất mình trong một nụ hôn
Ôi em, một loài hoa lan xa lạ
Làm sao để anh giữ nổi tâm hồn

Khúc hát bay lên trời cao lả lướt
Nắng phù du óng ả giữa chiều buông
Anh lặng im nghe tiếng chim muông hót
Lòng mềm đi như chạm một cung đàn

Chào em nhé, loài hoa lan hoang dại
Hương em nồng nàn thoảng nhẹ, dễ thương
Thoảng đâu đó lẫn mùi rêu phong núi
Để tim anh lịm giữa sắc chiều buồn

Anh sẽ nhớ, và muôn đời nhớ mãi
Đôi mắt em đẹp trong trẻo rưng rưng
Em ân cần hỏi: “Anh từ đâu đến?”
Giọng dịu dàng ngọt như mật ong rừng

Da em hồng trắng, mắt huyền sâu thẳm
Nụ cười em làm tỏa sáng hư không
Anh ngoảnh lại khi giọt chiều vừa tắt
Thấy đóa phong lan nở giữa vô thường

Anh chỉ là người khách du ghé đảo
Ngắm mặt trời lên từ phía biển đông
Nhìn bình minh đang nồng nàn thay áo
Và thấy môi em chớm nở nụ hồng

Anh sẽ đi… chẳng hẹn ngày trở lại
Chẳng biết khi nào ta còn gặp nhau
Anh xa rồi …em có nhờ gió gọi ?
Khúc nhạc bên cầu tàu có đượm sầu?

Tạm biệt em nhé, linh hồn trên núi
Một loài phong lan hương sắc dịu dàng
Tạm biệt nhé, một tình yêu không tuổi
Anh đi rồi…lòng thương nhớ chứa chan

Xĩnh Vạn Na
Đảo Hoa Lan, Khánh hòa, ngày 6/3/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button