Thơ

Đêm trăng

Ánh trăng sáng ngời
Chiếc lá chao… rơi !
Nỗi buồn ghế đá
Hoàng hôn giục giã không lời

Trời đất mênh mông
Chìm vào hư không
Trăng vàng lấp lánh
Cái vạc vỗ cánh bay rông

Vài giọt sương rơi
Đêm khuya vời vợi
Lần về quá khứ
Nghe lòng thương nhớ đầy vơi

Đêm hoang buông sâu
Một bản trường sầu
Vây quanh ngoại giới
Gió lùa chới với đêm thâu

Sương khói bay bay
Gió lạnh trăng gầy
Mây ngàn gió bãi
Ngàn năm tiêu sái mây bay

TTS (Tô công Đáng)
March 10, 2026

Lời ban biên tập:

Mến gửi anh Dang To

Bài thơ “Đêm trăng” mở ra từ một điểm sáng nhỏ – ánh trăng – nhưng đủ làm hiện lên cả khoảng đêm rộng. Từ đó, cảnh dần hiện ra trong những nét rất khẽ: chiếc lá rơi, ghế đá lặng, con vạc vỗ cánh giữa trời xa. Không gian thưa và tĩnh, như được giữ lại bằng vài chi tiết nhỏ. Chính trong sự lặng ấy, tâm người đọc bắt đầu chuyển động, khi đêm khuya và sương rơi khẽ gợi về những lớp quá khứ xa xăm.

Nhưng bài thơ không dừng lại ở nỗi nhớ. Khi cảm xúc đi hết vòng của nó, mọi thứ dường như lắng xuống trong hư không rộng lớn. Cảnh, tâm và ký ức cùng tan vào khoảng tĩnh của trời đất. Vì vậy, mạch thơ khép lại như một vòng tròn: từ cảnh mở ra, tâm khẽ động, rồi tất cả trở về sự lặng yên ban đầu. Ở đó nỗi buồn chỉ còn là một dư âm rất nhẹ của đêm trăng.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button