Thơ

Tiếng nước tôi

Tôi yêu tiếng nước tôi… à ơi…
từ thuở nằm nôi.
Qua câu hò của Mẹ,
qua tiếng rao hàng thuở bé,
qua câu Kiều Ông Ngoại ngâm nga…
Tiếng Việt ơi…
tiếng nước tôi!
Có phải nước Việt cong cong hình chữ S
nên dấu hỏi mềm
và dấu ngã vút cao?
Tiếng nói đầu đời của Thánh Gióng sử ta,
chí quật khởi
nhổ tre mà đánh giặc.
Có phải tre làng ôm ấp tình đất
nên Huyền, Sắc cũng mang dáng tre nghiêng?
Tiếng hịch truyền vang lời hùng thiêng
Con nước Việt dễ quên sao chữ Việt!
Đất nước tôi non xanh nước biếc
sông dài núi rộng nối nhịp bình yên
Cánh cò chao giữa nắng sớm êm đềm
như chở nặng một tấm lòng quê Việt.
Chưa viết chữ
mà đã tròn tiếng nói
Tiếng gọi Mẹ Cha,
tiếng “dạ” ngoan hiền.
Tiếng nước tôi,
dấu nặng ấy rất riêng,
như nghĩa tình lắng sâu
trong từng lời đọc viết.
Tiếng nước tôi nghe sao tha thiết.
Bắc Trung Nam
chung một tiếng mẹ hiền.
Đi xa tổ vẫn là giống rồng tiên,
Lạc Hồng gọi
vẫn bay về tổ ấm.
Tôi yêu tiếng nước tôi… à ơi…
từ thuở nằm nôi
Cho đến trọn đời.

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button