Thơ

Duyên xưa

Mối tình đầu rơi như chiếc lá
Chưa kịp vàng đã vội lìa xa
Hai người lặng lẽ bước qua
Ngỡ duyên một kiếp, hóa ra nhạt nhòa

Năm tháng ấy trôi qua như nước
Hai mươi ba năm lặng một dòng
Ký ức tưởng đã nằm không
Đôi khi trở gió chạm lòng… rồi thôi

Một lần gặp giữa đời rất thật
Anh vẫn anh, em vẫn em xưa
Chỉ còn một thoáng dư thừa
Một ánh nhìn cũ cũng vừa khép im

Có những thứ còn mà như mất
Như hai đường đã rẽ từ lâu
Gặp nhau ngồi lại đôi câu
Hiểu duyên đã cũ, qua cầu lặng trôi

Một lần gặp nhẹ như mây khói
Mỗi người về một phía bình yên
Không còn giữ cũng không quên
Chỉ là vừa đủ gọi tên một thời.

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button