Thơ

Lá rơi lá về cội

Chỉ còn làn khói xám
Uốn bay vào hư vô
Không còn nữa ngọt đắng
Hương vị của trần gian

Thắp cho mày nén nhang
Đốt cho mày điếu thuốc
Gió cuốn theo mây ngàn
Tưởng nhớ ngày lang thang
Giữa Sài Gòn nắng rang

Trốn vào trong quán vắng
Gọi cà phê không đường
Cảm đời mình ngậm đắng
Cảm đời vốn vô thường

Tao ngồi bên hiên cũ
Nghe chiều rơi rất chậm
Ly cà phê nguội lạnh
Như lòng người lặng câm

Khói bay rồi tan biến
Như kiếp người mong manh
Hôm qua còn chung bước
Hôm nay lá lìa cành

Bạn bè giờ thưa vắng
Câu cười hóa mây trôi
Chỉ còn trong ký ức
Một bóng dáng xa xôi

Tóc giờ trắng như mây
Nếu mai tao cũng mỏi
Bỏ lại cõi bụi này
Lá rơi lá về cội.

Lvt 09/04/2026

Lời ban biên tập:

Thưa anh Lê Văn Trước và chị Bich Thoa Dang

Bài thơ mở ra như một làn khói mỏng, nhẹ thôi, chạm khẽ rồi tan. Đọc chậm lại một chút, ta lại thấy mọi thứ trong đó cũng đang tan ra, âm thầm và không lưu lại dấu vết…khói bay, lá rụng, ly cà phê nguội dần, bạn bè cũng thưa vắng. Không có gì thật sự mất, chỉ là không còn giữ nguyên hình dạng cũ. Có những điều, khi mình thôi níu lại, lại trở nên dịu dàng hơn trong ký ức.

Nhân vật trong bài thơ dường như cũng không còn vội. Chỉ ngồi đó, bên hiên cũ, để buổi chiều rơi thật chậm. Cái nhìn không trách, không hỏi, chỉ lặng lẽ nhận ra: hôm qua còn đó, hôm nay đã khác rồi. “Lá về cội” nghe như một lời tiễn, mà cũng như một cách trở về, rất tự nhiên, không gượng ép.

Cách viết của tác giả cũng giản dị như chính những gì được kể. Câu ngắn, ngắt nhịp rõ, tạo ra những khoảng lặng vừa đủ để người đọc kịp thở cùng. Không cần gieo vần cầu kỳ, mà vẫn có một nhịp trầm đều đặn, như nhịp lòng đã đi qua nhiều biến động rồi tự lắng lại. Những hình ảnh đi đôi với nhau như còn và mất; hôm qua và hôm nay … không để đối chọi, mà để soi chiếu.

Ngôn từ được dùng thật dung dị và dễ thương, có chút bụi bặm của đời sống: “tao”, “mày”, “điếu thuốc”, “cà phê không đường”. Nhưng chính cái mộc ấy lại làm nền cho những suy nghĩ sâu hơn. Không cần nói nhiều, cũng không cần nói hết. Chỉ là vài nét rất đời, mà chạm vào những điều ai rồi cũng sẽ gặp.

Có lẽ cái đọng lại sau cùng không phải là nỗi buồn. Mà là một sự yên. Nhẹ thôi. Như khi mình hiểu rằng, đi một vòng dài của đời người, rồi ai cũng sẽ có lúc muốn buông tay thật khẽ, để trở về nơi mình vốn thuộc về.

🙏🏻 kính chúc anh chị thân tâm thường lạc

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button