
Ngày không anh… em giật mình thảng thốt
Nắng còn nồng trên những giấc mơ hoa
Mưa có rơi phủ bóng tối nhạt nhòa?
Đêm cất bước… những dấu chân hoài niệm!
Ngày không anh… vườn như vắng tiếng chim
Dáng ai nghiêng nghiêng đợi thời con gái?
Chờ anh thốt lời yêu dẫu rất ngại!
Hạt mưa sa cũng bối rối. Ngại ngần…
Ngày không anh… tiếng guitar chẳng ngân
Năm ngón tay vuốt phím đàn nũng nịu
“Niệm khúc cuối” dây tơ chợt chùng níu
Chẳng còn anh nắn nót bên cung đàn…
Ngày không anh: em lỡ bước sang ngang
Con đò nhỏ đưa em về bến lạ
Bến đò xưa hôm nay sao lạnh quá?
Đò sang sông. Để lại sóng buồn tênh…
Ngày không anh… em bỗng chợt chênh vênh
Giận hờn thêm. Buồn thương thêm. Nỗi nhớ
Phố vắng anh rồi. Con tim tan vỡ
Bờ môi cong… rưng rức lạnh. Ướt mi!
Lời ban biên tập:
Mến gửi tác giả Chuan Pham
Cám ơn TG đã chia sẻ 1 bài thơ hay đến độc giả SMV.
Bài thơ gây ấn tượng trước hết bởi thủ pháp lặp “Ngày không anh…”, một điệp khúc tưởng chừng đơn giản nhưng lại mở ra chiều sâu cảm xúc.
Mỗi lần lặp không phải để nhấn mạnh, mà để dẫn dắt người đọc đi qua những vòng lan tỏa của nỗi vắng.
Từ một cái giật mình rất khẽ trong tâm tưởng, nỗi thiếu hụt dần nhuốm vào cảnh vật, làm vườn im, mưa ngại, rồi chạm đến âm thanh khi tiếng đàn cũng lặng câm.
Đến cuối, nó không còn là cảm xúc nữa, mà trở thành một bước ngoặt số phận … “lỡ bước sang ngang”.
Nhờ thủ pháp ấy, nỗi buồn trong bài thơ không đứng yên mà chuyển động, lớn dần, và thấm sâu một cách rất tự nhiên.
Cám ơn Anh.
🍀 LL



