Mẹ – Kỳ quan không tên

Thân mẹ hóa củi đun chiều
Cho con rực rỡ ít nhiều vinh hoa.
Có những kỳ quan lộng lẫy trên thế giới được xây bằng đá quý, bạc vàng, nhưng có một kỳ quan vĩ đại nhất lại được tạc nên từ sương gió, từ những vết nứt chân chim trên đôi mắt mẹ và cả những lần bước qua cửa tử để đổi lấy sự sống cho con.
Trong cuộc đời này, đôi khi chúng ta mải miết chạy theo những ánh hào quang rực rỡ bên ngoài, để rồi khi vấp ngã, ta mới chợt nhận ra chỉ có bóng mẹ bên hiên vắng là chưa bao giờ thôi đợi chờ. Bài thơ “Mẹ – Kỳ Quan Không Tên” không chỉ là những vần chữ, mà là những giọt nước mắt được kết tinh từ lòng biết ơn, là nén tâm hương con xin dâng lên người đàn bà phi thường nhất đời mình.
Kính mời quý độc giả cùng lắng lòng để chạm vào những hy sinh lặng thầm ấy…
MẸ – KỲ QUAN KHÔNG TÊN
Có một kỳ quan không xây bằng gạch đá
Dựng giữa đời từ sương gió bụi tro
Có một tình yêu chưa bao giờ mặc cả
Dẫu tóc trên đầu trắng xóa một đời lo.
Mẹ gánh trời cao trên đôi vai gầy guộc
Chắt chiu nắng tàn khâu lại những mưu sinh
Con lớn khôn bằng lời ru mẹ mượn
Bằng bát cơm thơm mẹ nhịn để dành riêng.
Mẹ gom gánh cả bốn mùa dâu bể
Lưng còng xuống cho dáng con thêm cao
Mồ hôi mặn thấm vào lòng đất mẹ
Để đời con xanh ngát những vì sao.
Có những đêm trường thức cùng ngọn đèn khuya
Mẹ vá víu những nỗi niềm rách nát
Tiếng ho khan giữa canh dài đơn độc
Cũng dành phần thanh thản để con mơ.
Ôi sự hy sinh vượt lên trên tất thảy!
Ngày đưa con vào đời, mẹ bước cửa tử sinh
Máu mẹ chảy cho hình hài con thắm lại
Mẹ nhận truân chuyên, đổi lấy nụ cười xinh.
Dẫu tử thần gõ cửa, dẫu bão giông gào thét
Mẹ sẵn lòng làm lá chắn chặn cuồng phong
Thân xác héo mòn nguyện hóa thành ngọn nến
Đốt cạn tim mình sưởi ấm những đêm đông.
Thế giới tôn vinh những kỳ hoa dị thảo
Con cúi đầu thương mắt mẹ thâm trầm
Bàn tay sần sùi mang vết hằn giông bão
Vẫn dắt con qua vạn dặm những thăng trầm.
Mai con đi về phía trời lộng gió
Không quên bóng mẹ đổ dài phía hoàng hôn
Bởi vương miện con mang là từ sương với máu
Từ thanh xuân mẹ chết lịm dưới tâm hồn.
Cảm ơn Mẹ – Người Đàn Bà vĩ đại!
Đã bao dung con giữa cõi tạm xoay vần
Dẫu mai này đời bạc lòng, phản trắc
Vẫn còn hiên nhà… Mẹ đợi ấm bàn chân.
Tiến Tôn- Thất
Lời ban biên tập:
Mến gửi tác giả Tiến Tôn- Thất
Tôi đọc bài thơ này, không chỉ như một người xa quê lâu ngày, mà là một người đã mất mẹ… lặng lẽ và muộn màng nhất.
“Mẹ – Kỳ Quan Không Tên” vì thế chạm vào tôi như một vết cứa rất mỏng. Không ồn ào, không dữ dội, chỉ là nỗi đau âm ỉ, kéo dài qua từng câu chữ. Có những dòng, tôi không dám đọc nhanh, vì biết phía sau đó là hình bóng của chính mình – một đứa con không kịp về nhìn mẹ lần cuối.
Ngày tin đến, mọi thứ ở nơi này vẫn bình thường đến lạnh lùng. Trời vẫn sáng, người vẫn đi qua, chỉ có một điều đã vỡ ra mà không ai nhìn thấy.
Sự ra đi của mẹ, vì thế, trở thành một khoảng trống không gì lấp được.
Bài thơ nói về những hy sinh, nhưng tôi lại nghĩ nhiều đến những điều chưa kịp. Chưa kịp nói một câu tròn đầy. Chưa kịp ở lại lâu hơn một chút. Chưa kịp hiểu hết những mỏi mòn trong ánh mắt mẹ.
Có lẽ, từ nay, “bóng mẹ bên hiên” không còn là nơi để trở về, mà là nơi để nhớ. Một nơi không còn hiện hữu, nhưng lại hiện diện trong từng nếp nghĩ, từng cách tôi sống, từng điều tôi lựa chọn.
Tôi không còn cơ hội để báo hiếu theo cách người ta thường nói. Nhưng tôi hiểu, có một cách khác, đó là sống sao cho phần đời mẹ đã gửi vào mình không bị lãng phí.
Bài thơ khép lại bằng hình ảnh mẹ đợi. Tôi đọc đến đó, và biết rằng… mẹ tôi sẽ không đợi nữa.
Chỉ có tôi, vẫn còn đứng đây, học cách đi tiếp … trong một thế giới không còn mẹ.
Mến chúc anh thân tâm thường lạc.
🙏🏻 LL



