
Người đi đi mãi xa vạn dặm
Cát bụi mù sương nhoà bóng ai ?
Sáng nay sao lá rơi nhiều quá ?
Có lẽ chiều nay gió hiu bay
Có kẻ đứng chờ cố nhân hỡi
Xuân xanh thôi cũng bạc tháng ngày
Gối hoa vẫn mãi màu Bưởi trắng
Chờ người em gọi cố nhân ơi !
Ngày mai dù có chồn chân mỏi
Hãy về nơi đây có em mong
Bếp hổng ta cùng nhen nhóm lại
Đêm đêm ta ngắm bóng trăng nồng ….
ĐẶNG THị CẨM VÂN
20/4/2026
Lời ban biên tập:
Cám ơn chị Đặng Thị Cẩm Vân đã chia sẻ 1 thi phẩm rất sâu lắng, càng ấn tượng hơn khi đi cùng tranh của hoạ sĩ Hiếu Hồ
Bài thơ “Chờ” vận hành trên một thi pháp lặng, câu chữ giản dị mà mở ra khoảng trống sâu. Điệp ý “chờ” không được gọi tên nhiều, nhưng thấm qua từng hình ảnh: lá rơi, gió hiu, bếp hồng… như những nhịp tâm thức chậm rãi. Ngôn ngữ không dồn dập mà buông, để cảm xúc tự lan như sương.
Bức tranh nâng đỡ thi ý ấy: người thiếu nữ ngồi nghiêng, tóc bay, ánh nhìn khép hờ, như đã đi qua hết những nôn nao để chạm vào tĩnh. Những đóa hoa bên cạnh không rực rỡ mà dịu, như một sự hiện diện âm thầm của thời gian.
“Chờ” ở đây không còn là mong một bước chân trở lại, mà là giữ một ngọn lửa trong lòng. Khi bếp hồng còn đó, thì chia ly cũng chỉ là một làn gió. Trong tĩnh lặng ấy, chờ hóa thành một cách ở lại với chính mình.
Cảm ơn chị Cẩm Vân và hoạ sĩ Hiếu Hồ.
✒️ Lisa La



