Tôi tìm lại chính tôi

Tôi đi tìm gì, giữa mùa nắng quái?
ngõ quen đếm lá giao mùa
tôi đi chưa hết vòng tiềm thức
phía nhân từ, văng vẳng tiếng mẹ xưa.
Tôi đi tìm hết một mùa trai tráng
mà chưa qua khỏi miếng bã trầu
cánh đồng hoàng hôn chưa về búi tóc
còn mấy sợi ngày, đợi mãi tóc sâu.
Tôi đi tìm, và chắc còn đi nữa
để lắng nghe da thịt trổ đồi mồi
nghe lòng hẹp và tim nào nhỏ mọn
hơi thở còn, hay đã bị hụt hơi?
Ừ, tôi phải đi cho hết ngày nông nổi
chái bếp buồn xo đụn khói lóng tay buồn
mùa đông lấp xấp mưa về chạy
giọt vỡ văng đầy rụng tiếng chuông.
Và Tôi đã đi, đi khắp trời cuối đất
mà chưa lường hết được lòng em
tôi nhìn gió, nhìn mây trời tự hỏi
có con đường nào đi không chông chênh?
Rồi một ngày…
đứng nhìn dòng sông chảy
từng nhịp ru nghe mình cõi quê nào
thấy dưới gốc Bồ Đề muôn lá rụng
đôi chân trần xốn rát bữa chiêm bao.
Vọng Thanh
Lời ban biên tập:
Bài thơ mở ra như một hành trình kiếm tìm, nhưng càng đi càng thấy không có gì để nắm. “Tôi đi tìm lại chính tôi” nghe như một lời phát nguyện, mà cũng là một vòng luân chuyển của tâm. Nắng quái, ngõ quen, tiếng mẹ… tất cả hiện lên như những duyên khởi, vừa gần vừa xa, vừa thật vừa mộng. Thi pháp trải dài theo dòng ý niệm, câu thơ buông lơi, không khép kín, giống một dòng tâm thức chưa từng dừng lại.
Cái “tìm” ở đây dần lộ ra là một sự vướng mắc. Đi qua tuổi trẻ mà chưa qua “miếng bã trầu”, nghĩa là còn kẹt trong dấu vết ái nhiễm, trong ký ức và ràng buộc. Những hình ảnh hoàng hôn, tóc sâu, đồi mồi… không chỉ là thời gian, mà là sự hao mòn của thân và tâm.
Đến khi “đi khắp trời cuối đất”, vẫn chưa hiểu lòng người, cũng là lúc cái tìm chạm vào giới hạn. Không con đường nào hết chông chênh, vì chính tâm còn dao động.
Và rồi, đứng trước dòng sông, một sát-na lặng mở ra. Bồ Đề rụng lá, không phải tàn phai, mà là buông xả. Đôi chân trần xốn rát, như chạm vào thực tại. Khi ấy, có lẽ người thơ chợt hiểu, điều mình tìm chưa từng ở đâu xa, chỉ là một niệm quay về, lặng mà biết.
✒️ Lisa La



