Thơ

Nắng sẽ về từ phía sương phai

Năm mươi tuổi — đời qua nửa dốc
Ngày lễ về, phố bỗng rộng thêm
Bạn bè tôi, những chuyến xe nối gót
Đà Lạt, Hải Phòng… khuất dần sau đêm.

Sapa phủ sương trên đỉnh núi
Vũng Tàu rì rào sóng gọi xa
Tôi ở lại, giữa Hà Nội nhiều bụi
Nghe thời gian nhỏ giọt ngân nga.

Họ đi với áo quần rực rỡ
Tôi đi cùng toa thuốc, phim mờ
Những vết đau không cần gọi nữa
Cũng đủ nhắc mình biết bơ vơ.

Có đôi lúc lòng chùng rất nhẹ
Người đi rồi, phòng bỗng rộng tênh
Nhưng trong những ngày dài lặng lẽ
Vẫn một người ngồi cạnh, lặng yên.

Không hỏi nhiều, không cần an ủi
Chỉ như âu yếm nắm bàn tay
Qua dâu bể, qua từng cơn mỏi
Cùng tôi đi qua những tháng ngày

Tình bạn ấy — không màu, không tiếng
Mà ấm hơn trăm cuộc vui dài
Tôi tự nhủ, một ngày rất sớm
Nắng sẽ về từ phía sương phai.

Gói lại hết những ngày thuốc thang
Tôi học cách mỉm cười chậm rãi
Hà Nội vắng — nhưng lòng không vắng
Vì bên mình, vẫn có một ai.

Phạm Thị Diệu Thu

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button