Viếng mẹ

Chiều chùng xuống, con về bên mộ Mẹ
Khói hương gầy quẩn quýt giữa hàng cây
Nấm đất nhỏ giữ tròn bao năm tháng
Gió chạm vào nghe lạnh buốt bàn tay
Mẹ yên nghỉ, thôi một đời gánh gió
Bao nhọc nhằn gửi lại phía trần gian
Con đi giữa cuộc đời còn nghiêng ngửa
Chỉ ước mình bé lại giữa bình an
Con nhớ mãi những chiều cơm khói tỏa
Nồi canh rau vẫn ấm một tình nhà
Áo Mẹ bạc theo mùa mưa nắng cũ
Che cho con qua hết những phong ba
Đêm khuya vắng, ngọn đèn dầu leo lét
Bóng Mẹ ngồi vá lại mảnh đời con
Mũi kim nhỏ đi qua từng thớ vải
Khâu giùm con cả rét mướt hao mòn
Có những lúc con đi hoài không mỏi
Đâu hay Mẹ đứng lặng phía sau lưng
Đến khi ngoảnh… chỉ còn là khoảng vắng
Một tiếng gọi thôi cũng thấy nghẹn ngừng
Con đứng lặng trước mộ chiều rất vắng
Cỏ phủ mềm che kín lối ngày xưa
Đời của Mẹ như đèn khuya hao lửa
Tắt đã lâu… còn ấm đến bây giờ
Xin gửi gió những lời chưa kịp nói
Nhờ mây mang qua hết cõi vô cùng
Nén hương nhỏ con gọi thầm rất khẽ
Mẹ trong con… còn mãi đến sau cùng.
✒️ Lisa La



