Thơ

Đón em về

Đón em về huyền thoại một con sông
Dòng nước ngược trăng lồng ôm dáng liễu
Vàng ánh điện ảo huyền môi nũng nịu
Gió Nguyên tiêu dường đã hiểu đôi mình

Đón em về xuân bỗng đẹp lung linh
Phố đi bộ tự tình bên ngấn nước
Cầu đôi vẫn bước chân người xuôi ngược
Bến bờ yêu dịu mướt chỗ ta ngồi

Đón em về cho ước nguyện lên ngôi
Làng hồ của núi đồi xanh nương rẫy
Trong giông bão tình người như thế đấy
Điệu cồng chiêng thơm ngậy vít cong cần

Đón em về chiêm ngưỡng nét phong vân
Đêm rừng núi xoay vần trong điệu nhảy
Cô sơn nữ điệu đà xinh chiếc váy
Màu quê hương mẹ dạy khắc ghi lòng

Đón em về cho dòng suối thêm trong
Sim tím nở chạy vòng ôm phiến đá
Ta cùng bước chừng đôi chân mệt lã
Rừng nguyên sinh cỏ lá khúc ru tình

Đón em về trong ánh nắng bình minh
Hoa xuân đẫm chuyện tình ru ngọn suối
Em diễm tuyệt Hằng Nga không có tuổi
Đêm nguyên tiêu rừng núi khắc tên mình.

Lê Sinh Tài.


Lời ban biên tập:

Mến gửi tác giả Lê Sinh Tài

Bài thơ mở ra một hành trình đón gọi vừa thiết tha vừa mơ hồ, nơi thiên nhiên và tình yêu quyện làm một.

Điệp khúc “đón em về” tạo nhịp dẫn dắt, như từng bước đưa cảm xúc lan rộng từ phố thị đến núi rừng. Hình ảnh giàu màu sắc, ánh sáng và âm thanh gợi một thế giới nửa thực nửa huyền.

Thi pháp thiên về trữ tình kể, câu thơ dài, dàn trải, đôi chỗ như tràn cảm xúc hơn là gạn lọc. Nhưng chính sự đầy đặn ấy lại giữ được hơi ấm chân thành, khiến bài thơ ngân dài trong lòng người đọc.

SMV trân trọng cảm xúc anh đã sẻ chia cùng bạn đọc, anh nhé.

💌 Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button