Thơ

Tôi về

Tôi về
lay giấc mộng đời
Níu
thời gian lại
hỏi người thuở xưa
Tôi về tìm lại chiều mưa
Ngày xưa hai đứa tàu dừa làm quen
Tôi về
tìm ánh đèn đêm
Ngày xưa bên Mẹ mon men
đánh vần
Đêm nằm nghe tiếng chuông ngân
Rưng rưng giọt lệ phù Vân kiếp người
Tôi về
tìm bóng Mẹ tôi
Bên cồn khuya sớm mồ côi một mình
Còn đâu
những giấc điệp xinh
Còn đâu dáng Mẹ để mình đợi trông
Lên rừng
lặng hụp hư không
Quên bờ
cát trắng
bến sông lỡ bồi
Bỏ quên câu Mẹ ru hời
Chiều chênh
chếch bóng nhớ người rưng rưng..!

Lê Minh Hùng

Quá khứ và hiện tại luôn song hành cùng nhau . Những bài học chiêm nghiệm thường ám ảnh và thôi thúc ta .Cuộc sống hiện tại cho dù có tất cả song chúng ta không vì thế mà lãng quên.ngược xuôi đi tìm kiếm ,để rồi khi trở về quá khứ ta lại lắng lòng nhớ thương.Bài thơ “TRỞ VỀ ” của nhà thơ Minh Hùng như đang níu lại khoảnh khắc thuở xưa .

“Tôi về
Lay giấc mộng đời
Níu
Thời gian lại
Hỏi người thuở xưa
Tôi về
Tìm lại chiều mưa
Ngày xưa hai đứa tàu dừa làm quen.”
Với điệp khúc.”Tôi về”

kết hợp với động từ Níu, Tìm “như mang lại cảm giác của sự khát khao mong đợi.Những câu thơ như đánh thức tâm hồn và sự trở lại của con người một thời trai trẻ một thời đã đi qua .

Tác giả khéo xoa dịu ,nỗi buồn những kỷ niệm quá khứ đã bị thời gian bào mòn khoả lấp . Những ánh đèn đêm bên mẹ hiền

làm ta nhớ lại “Tôi về” cứ vang lên lúc gần lúc xa,khi tỉnh khi mơ khiến ta cay nhoè khoé mắt.

“Đêm nằm nghe tiếng chuông ngân

rưng rưng giọt lệ phù vân kiếp người.”

Tiếng chuông như muốn rút ngắn khoảng cách khi ta trở về .Bởi bóng mẹ hình cha nơi quê nhà đang ngóng đợi.

Nhưng rồi cũng chẳng còn sự kiên nhẫn để chờ đợi TA VỀ…

Điêp khúc “Còn đâu”

“giấc mộng đẹp xinh

…dáng mẹ để mình đợi trông” Thật xót xa khi ta trở về .Mọi thứ đều vỡ vụn , đều trở về hư vô .Phải chăng tất cả chỉ còn là ảo ảnh.

TRỞ VỀ như lời ước của quá khứ với bao kỷ niệm yêu thương .

Với bao cảm xúc đong đầy .Minh Hùng cho chúng ta ngược về miền sâu thẳm của tình người .Nhẹ nhàng nhưng không kém phần lắng đọng đầy tình người .

“Bỏ quên câu mẹ ru hời .

chiều chênh chếch

bóng nhớ người rưng rưng.”

Lời bình nhà thơ Nguyễn Thu Quang


Lời ban biên tập:

Cám ơn tác giả Lê Minh Hùng đã chia sẽ một nỗi niềm khiến trái tim của những người con xa mẹ thổn thức khôn nguôi.

Bài thơ khẽ mở như một bước chân trở lại, mà mỗi lần “tôi về” là một lần chạm vào lớp ký ức sâu hơn. Nhịp thơ ngắt đoạn, chùng xuống rồi bật lên, khiến cảm xúc như hơi thở nghẹn, thật giống như hành trình tìm về đã nhuốm màu mất mát mà tôi đã trải qua.

Hình ảnh mẹ hiện ra lặng lẽ, không cần nhiều lời mà vẫn lay động.

Thật quý thay lời bình của tác giả Nguyễn Thu Quang vô cùng tinh tế khi nhận ra điệp khúc “tôi về” như sợi chỉ nối quá khứ & hiện tại.

Đọc xong, tôi cảm nhận nỗi nhớ Mẹ tôi như thấm chậm, buồn như buổi chiều năm xưa tôi về thăm mộ Mẹ.

Thật xúc động !

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button