Thơ

Đừng vội vã nữa, mẹ

Cảm ơn con, chàng trai 22 tuổi của mẹ vì đã viết nên những dòng thơ này. Không cần lời lẽ cầu kỳ, bài thơ vẫn chạm đến nơi sâu nhất trong lòng mẹ, bởi đó là tiếng nói rất thật của một đứa con đã bắt đầu hiểu. Mẹ không nghĩ những vội vã, những lặng im của mình lại được con nhìn thấy và gọi thành lời như thế.

Điều làm mẹ xúc động nhất không chỉ là sự thấu hiểu, mà là tình thương con dành cho mẹ đã lớn lên theo năm tháng. Lời con mong mẹ “sống cho mình” nghe vừa ấm, vừa khiến mẹ phải lặng đi.

Bài thơ của con còn mộc mạc, nhưng chính sự mộc mạc ấy làm mẹ nghe ra giọng của con. Nó không chỉ là thơ, mà là một cái ôm, một lời biết ơn, một dấu mốc của sự trưởng thành.

Cảm ơn con trai vì đã lớn, và vì vẫn luôn thương mẹ thật dịu dàng.

ĐỪNG VỘI VÃ NỮA, MẸ !

Vội vã sáng đi, vội vã tối về
Ai thấu hiểu cho nỗi lòng của mẹ
Âm thầm khóc trong nỗi đau giằng xé

Gánh nặng khôn cùng, chẳng dám yêu thương
Cánh cò đơn sao chở nổi tơ vương
Chợt đến chợt đi, không thành nỗi nhớ
Con hiểu mẹ mang bao điều trăn trở

Thương các con, dang dở một lời thề
Có tình yêu nào không từng đam mê
Có xa cách nào không đầy nhung nhớ
Có đợi chờ nào không là đau khổ

Mẹ vẫn đi về, giấu hết niềm đau
Mẹ vì con gãy đổ mấy nhịp cầu
Chúng con lớn, mẹ đâu còn trẻ nữa
Con xin mẹ chớ bôn ba vội vã

Hãy cho mình sống lại với đam mê.

💌 Mike La gửi Mẹ Lisa La 2 năm trước

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button