Thơ

Nghìn năm sóng vỗ

Vững vàng, chắc nịch như một núi đá
Đóng vào lòng biển cả vạn kỷ nguyên
Có triệu lần anh cũng nói yêu em
Như trời đất không thể nào hủy diệt

Dù hôm nay gió mưa có thê thiết
Tan hoang vườn muốn chia biệt bướm hoa
Dù ngày mai rừng núi nổi phong ba
Chim gãy cánh não sầu gieo tiếng hót

Dù định mệnh trớ trêu nghìn năm trước
Đã an bài không cho bước chân đi
Cuộc đời em, anh biết em cần chi
Chút ánh sáng khi tối đèn, tắt lửa

Cuộc đời anh rã rời bao sóng gió
Khát khao tìm một bến đỗ bình yên
Đơn giản thôi ! tình yêu anh và em
Nhặt nhạnh mót chút thời gian diễm phúc

Khi tất cả những tháng năm son sắc
Vô nghĩa trôi theo vong bạc lòng người
Bao mùa xuân có được mấy ngày vui
Bao cuộc tình có tình nào êm ngọt ?

Khi người ta đã tôn thờ vật chất
Thì yêu thương là cỏ rác bên lề
Khi đồng tiền lung lạc sự đam mê
Hạnh phúc là thứ pha lê dễ vỡ !

Anh và em – hai tâm hồn tơ lụa
Cố tránh xa bụi bám trên đường yêu
Đem ái tình xây dựng một vương triều
Sống hòa bình tuyên ngôn không súng đạn

Dù anh biết cuộc đời còn khốn nạn
Vẫn bám theo săn đuổi cuộc đời em
Bị thương rồi, em hoảng hốt như chim
Sợ dây ná, sợ từng cành cây động.

Nhưng em ơi ! đừng để lòng nao núng
Tình yêu anh sừng sững một trường thành
Rồi dòng sông sẽ phẳng lặng trong xanh
Thời gian sẽ xóa dần vết thương cũ

Hãy nuôi ước mơ mầm tơ, nụ nhú
một vườn thơ rực rỡ nở muôn hoa
Dù ngày mai vĩnh viễn chỉ là mơ
Vẫn hy vọng khúc đoàn viên đoạn kết

“Người hại không chết, trời hại mới chết !”
Còn trên đời anh còn quyết yêu em
Như mặt trời ngày ngày vẫn mọc lên
Sóng vỗ mãi nghìn năm trên mặt biển.

Nguyễn Xuân Tịnh


Lời ban biên tập:

Cám ơn tác giả Nguyễn Xuân Tịnh đã chia sẻ một câu chuyện tình rất đời!

Bài thơ mang một nhịp chậm của người đã nếm qua dâu bể. Không còn háo hức giữ lấy nhau bằng lời đẹp, mà giữ bằng sự bền bỉ, gần như lặng lẽ. Như đá đứng giữa biển, không chống lại sóng, chỉ ở đó, để sóng đi qua mà không cuốn đi được.

Bên nhau, vẫn luôn có mỏi mệt, có cả những vết xước không nói thành lời. Nhưng giữa những đoạn tưởng chừng rời rạc của đời sống… mất mát, hoài nghi, đổi thay, thì vẫn còn một lựa chọn rõ ràng, không buông tay nhau.

Bởi lẽ qua nhiều lần nắm rồi rời, ta chợt hiểu rằng bình yên không phải là không có bão. Bình yên là khi sau tất cả, vẫn còn một nơi mình không cần phải dè chừng.

Tình yêu ở đây không cố chứng minh điều gì. Tình chỉ tồn tại, như sóng…đi hết nghìn năm, vẫn quay về một bờ.

Cám ơn tác giả đã về đây cùng viết và đọc.

✒️ Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button