Thơ
Nụ hôn cố hương

Ba mươi năm lặng bước thời gian
Tóc nhuốm hai màu ánh nguyệt tàn
Đất khách an nhiên thân tạm gửi
Quê xưa một niệm vẫn chưa an.
Bữa dưa cà vẫn nêm vị cũ
Chiều khói bếp còn ủ hương làng
Bàn tay chắt chiu hồn xứ sở
Nghe như tay mẹ vẫn dịu dàng.
Tà áo dịu mang hồn cố xứ
Chuông chùa khẽ điểm, lắng bước quen
Quỳ xuống không cầu chi vạn sự
Chỉ xin lòng nhẹ giữa nhân duyên.
Quê cũ bao lần cơn gió dập
Tin về đau đáu dạ chưa yên
Thôi gửi niềm riêng theo gió sớm
Để chiều khép lại những ưu phiền.
Trăng cũ bao lần soi viễn xứ,
Người xưa như thể đã xa miền.
Môi quê chẳng chạm mà như chạm,
Một nụ vô ngôn ấm dịu hiền.
✒️ Lisa La



