Thơ

Tôi đi rồi người có buồn không

Tôi đi rồi người có buồn không
Có còn cầu nguyện nơi giáo đường
Góc phố nắng có còn hiu hắt
Cây ổi sau hè có vấn vương

Tôi đi rồi, những cánh hoa rũ xuống
Rồi rụng rơi tan tác bên đường
Cánh cửa khép lại lần ly biệt
Đôi mắt đỏ hoe ô cửa vuông

Chào mùa xuân, xin chào Sài gòn
Những con đường bụi bặm nhớ quên
Tôi hiểu linh hồn tôi tiếc nuối
Nhưng biết tìm ai để trách hờn

Rồi đây một mai khi nhớ đến
Tôi đấm ngực mình trách Chúa trời
Dẫu những vạt mưa là định mệnh
Tôi vẫn tạ ơn Đấng Mân Côi

Có những buổi chiều đi xuống biển
Nhìn bóng con thuyền, tôi nhớ người
Thi thoảng có một vài chim én
Bay qua và có thể tôi vui

Tôi cất dĩ vãng vào đâu đó
Dĩ vãng âm thầm hé môi cười
Lâu rồi tôi thèm nghe tiếng khóc
Tôi yêu người lắm đất trời ơi

Dũng Tôn Thọ Dương
Sài Gòn, 18/5/2026

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button