Truyện ngắn

Gánh hàng rong dưới mưa

Trong chuyên mục “GIA ĐÌNH VÀ CUỘC SỐNG” vào ngày thứ ba trong tuần. Sắc màu Việt xin được lắng nghe, chia sẻ với bạn qua bài thơ, hay những dòng tự sự, truyện ngắn, tản văn…

Sài Gòn có những cơn mưa chiều đầu mùa, làm chậm bước chân của bạn trên đường về nhà, sau một ngày vất vả… Giữa những lo toan từ công việc, gia đình xoay quanh cuộc sống đời thường. Có giây phút nào bạn lắng lòng suy nghĩ cho bản thân… để thương! Cho đi thật nhiều thương, và muốn nhận lại một chữ thương dù rất nhỏ, nhẹ thôi, đủ gần để làm ấm ngày qua. Trân trọng, vô cùng trân trọng!

Những lúc bất chợt suy tư… mình thường viết xuống những buồn vui, được mất, đôi khi chỉ là những dòng tản mạn… điều đó với mình giống như hoa cỏ trong vườn tâm hồn. Có những gốc khuất, có những khoảng trống, có những tổn thương mình muốn được quên. Lòng tự dặn lòng “phải đối diện”, để dọn dẹp, làm mới, tưới tắm năng lượng tích cực, để tâm luôn ấm như nắng mai, hoa ngậm sương chờ bình minh trong gió sớm. Một khu vườn tâm hồn thật nhẹ thoảng hương hoa, dẫu cuộc sống còn lắm lo toan bận rộn…

Hãy viết xuống bạn nhé! Sắc màu Việt mong được lắng nghe và chia sẻ cùng bạn.

Chúc bạn ngày mới vui an, hạnh phúc, thành công.

❤️😍🌺🌸🍀

GÁNH HÀNG RONG DƯỚI MƯA

(Lê Yên)

________________

Những bông hoa phượng nở rộ sân trường. Từng tán lá rộng, xanh ngắt, làm nổi bật chùm hoa đỏ rực rỡ. Cơn mưa xối xả như rửa sạch bụi bẩn, làm cho tán lá xanh hơn, sắc hoa thắm hơn. Vài ba xe đẩy hàng rong đang bán đồ ăn cho học sinh trước cổng trường cũng nhanh chân tìm nơi trú tạm dưới mái hiên các nhà đối diện trường, thuộc khu dân cư. Họ không kịp lo bản thân bị ướt, chỉ lo che chắn cho hàng hóa của mình.

Cô đón thằng nhóc vội vã. “về thôi con! mưa lâu ngập đường, xe lại chết máy thì khổ.” Thằng nhóc còn mãi nghịch mưa với các bạn chưa muốn về. sang năm chia tay với trường tiểu học, bước lên lớp mới, cô nhủ thầm “cấp hai rồi đó con! ” bỏ lại con đường, sân trường trong những giờ ra chơi, có lúc bạn bè đánh nhau về khóc với mẹ, hôm sau tan trường vài ba đứa chụm đầu, bịch bánh tráng trộn xuýt xoa cay. Những gương mặt thầy cô đã dạy kiến thức đầu đời, tất cả sẽ còn mãi trong ký ức niên thiếu của con.

Cơn mưa giông bất chợt, có bao nhiêu nước ông Trời như trút xuống nhân gian. Trong thoáng chốc mù mịt, đường vô nhà cô nước đã lấp xấp bàn chân. Mọi người trong con hẻm nhỏ, phập phồng lo, mưa lâu chút nữa nước tràn vô nhà. Khu phố đa phần là dân nhập cư. Những cơ sở may nhỏ, hàng hóa chất chồng, cuống cuồng nâng hết lên cao, thầy, thợ nháo nhào. Dãy nhà cấp bốn, nền thấp lè tè ngang mặt đường, lâu không được chủ nâng cấp, thường xuyên bị ngập, mỗi khi có mưa lớn, cống không thoát nước kịp. Sài Gòn chỉ hai mùa mưa nắng, mùa mưa kéo dài đến tháng mười một trong năm. Những cơn mưa giông bất chợt, ào ào dưới trời nắng rồi tạnh hẳn, phút chốc đường phố lại khô ráo như chưa từng có cơn mưa nào đi ngang qua đây.

Mẹ con cô về được tới nhà. Tắt máy xuống xe, quay lại thấy thằng nhóc, mặt mày, đầu cổ ướt nhem, hắn chiu ra khỏi áo mưa từ hồi nào cô không hay, cái tội nghịch mưa, nhìn mẹ cười cầu hòa. Cô lên tiếng hối thúc con: “Đi vô nhanh con, dầm mưa bệnh bây giờ!” Tiếng cười vang của con cho cô cảm giác ấm áp. Ngày dù bận rộn công việc bao nhiêu, vẫn phải ưu tiên, đưa đón con đi học. Không phải như ở quê, trẻ con có thể cùng đi học và về với các bạn tung tăng, tự do. Ở thành phố, xe cộ đông đúc, phải để con trong tầm mắt, vì ngoài kia không biết chuyện gì có thể xảy ra. Sự bận rộn chăm sóc, nuôi dạy con cái khiến người mẹ thêm động lực, để làm việc và hoàn thiện bản thân.

Gánh hàng rong đứng nép dưới hiên nhà cô, mái hiên không đủ để che ướt, vội mở cửa, cô lên tiếng: “vô đây chị! Mưa nhỏ rồi đó, chắc sắp tạnh.” “Cám ơn cô”. Cho gánh hàng lên hiên nhà đứng đợi, người phụ nữ luống tuổi ngước nhìn trời, ngóng những hạt mưa ra điều sốt ruột. Gánh hột vịt lộn của chị, trở nên thân quen với xóm nhỏ, nhà nào cũng ủng hộ một hai trứng mỗi khi chị ghé qua, nồi hột vịt bốc khói, nóng hổi, ăn kèm với cọng rau răm cay nồng, chấm chút muối tiêu chanh, thật tuyệt.

Không chỉ riêng gánh hột vịt lộn. Từ sáng đến chiều tối, nhiều tiếng rao như vọng lại nỗi niềm của kiếp tha hương. Đôi dép mòn vẹt lê khắp cùng ngõ hẻm Sài Gòn, họ đem theo đặc sản vùng miền góp vào sự phong phú cho thành phố nhộn nhịp, đông dân cư. Chỉ là qua ngày, để đưa được con vào đại học, sửa lại mái nhà ở quê, nuôi người thân đau ốm… Họ ra sức để rồi nhuốm gió sương trên từng khuôn mặt dạn dày nắng mưa. Họ vẫn thường nghĩ chân dưới bóng râm cây bàng nhà cô. Vài ba mẩu chuyện cô nghe được lõm bõm… Họ nói về người thân, con cái được ăn học với niềm tự hào. Động lực thêm sức mạnh để rồi bước tiếp mỗi ngày với tất cả yêu thương nơi họ hướng về. Người đến mang theo ngành nghề của quê hương mình, thật chân quê giữa phố thị đông người. Có ai đó một hai ngày không đi bán, bà con khu phố đã hỏi nhau. Họ nhớ món hàng, nhớ tiếng rao đặc trưng vùng miền lâu dần trở nên thương.

Con đường mưu sinh mỗi người một khác nhau. Sự nhọc nhằn thì muôn vàn, ai đã từng đi qua đói no, mới hiểu hết giá trị tồn tại. Cô hiểu lắm và nói thầm: “Phải cố thôi.!” Nhìn người phụ nữ với đôi mắt hằn vết mệt mỏi, bởi thiếu ngủ, lo toan. Chiếc áo khoác mỏng bên ngoài, bạc màu, sờn vai. Cô nghĩ thầm, cảm giác thích thú khi mặc chiếc áo mới, có thể chị đã quên và cũng không quan trọng nữa khi gánh nặng mưu sinh oằn đôi vai giữa cuộc trần. Một nỗi thương cảm lặng lẽ, cô tránh ánh mắt sóng sánh buồn đó, cứ chìm sâu, như ở lại không dứt. Qua màn mưa xám, chiều xuống thấp hơn.

Rót ly trà nóng mời người phụ nữ:

_ Chị uống nước!

Bưng ly trà nóng, ủ giữa đôi bàn tay chai sạm như tìm chút hơi ấm, người phụ nữ khẽ khàng ngồi xuống ghế, nhìn cô, lên tiếng như tự nói với chính mình:

_ Vô mùa mưa rồi. Giọng cứ đều đều như hạt mưa nhỏ ngoài kia còn rơi.

_ Hồi ở quê, nghe người ta nói vô Sài Gòn dễ kiếm tiền, buôn bán gì cũng được, vậy mà… Có đi rồi mới biết, nhọc nhằn lắm.

Tiếng thở dài nén lại, người phụ nữ nói tiếp:

_ Mấy chị em cùng xóm vô đây mướn phòng trọ ở chung, rồi buôn bán, tôi chỉ bán chiều tối, đi cả ngày như mấy đứa trẻ không nổi. Đêm nằm nhớ nhà nhớ quê lắm cô ơi!

Cô không biết nói gì để an ủi người phụ nữ, vì trong cô cũng rưng rưng một nỗi niềm… Giọng người phụ nữ đều đều, đôi mắt như dõi về một nơi xa, nơi có mái nhà, có bầu trời quê và những cơn mưa giông trong chiều tháng hạ của chị, nơi mỗi chiều chị rút một nắm rơm nhỏ từ cây rơm trước sân để nhúm bếp, ngọn lửa bốc lên qua làn hơi chị thổi từ một ống tre, dùng làm ống thổi lửa lâu ngày đen mướt, mùi khói ngai ngái rơm rạ thân quen. Con mèo mướp vùi mình bên cạnh tro ấm, lười biếng, hay ganh tị với chú chó đốm mỗi lần chị cho ăn,

Phía sau chái, một ổ gà được chị lót rơm ấm áp, sớm mai gà mái mẹ, mặt đỏ gay, cục ta cục tác nhảy lên ổ đẻ, cái trứng nóng hổi lọt ra được lùa vào giữa cẩn thận. Thỉnh thoảng chị gom rau trái vườn nhà ra chợ bán, chợ quê chỉ bán một buổi, thực phẩm tươi, sạch. Tất cả thật thân quen, gần gũi. Bình yên qua ngày vậy chị đủ mãn nguyện rồi, nhưng nếu có bất trắc hay bệnh nặng thì không biết chạy đâu. Lòng chị cồn cào nỗi nhớ… Dậu Mồng Tơi nhà chị chỉ hái một nắm, được tô canh, chồng chị đi đồng về, có con cá, con cua là đủ bữa. Mấy năm lại đây ông ấy bệnh nặng, việc đồng áng không xong, chị phải tha phương kiếm tiền chữa trị…Ánh mắt rơm rớm thật mũi lòng. Cô ngồi nghe chị tâm sự mà bùi ngùi.

Trời đã tạnh, gánh hàng rong không nặng đặt lên đôi vai người phụ nữ oằn xuốngvới thời gian, đội chiếc nón lá lên đầu, chị cất tiếng:

_ Cám ơn cô!

_Dạ, chị đi bán.

Bước ra con ngỏ, tiếng rao “ai hột vịt đây” mỗi lúc một xa dần, âm thanh như lạc trong chập choạng của ngày và đêm, chìm trong man mác nỗi buồn, hút theo bóng người phụ nữ. Bóng chị đổ dài xiêu vẹo dưới ánh đèn đường vàng võ, qua từng con phố. Lầm lũi trở về trên đôi chân rã rời với chút tiền lời kiếm được thì đêm đã vào khuya.

Những gánh hàng rong vẫn phải tảo tần dưới mưa nắng, vì cuộc sống gia đình, họ đi cùng vất vả phận người để tìm chén cơm manh áo trong cuộc mưu sinh. Có người bán, có người đi mua, tiếng rao như dội lại từng âm sắc nhọn, nhọc nhằn, níu Sài Gòn nhộn nhịp, vội vã, như đâu đó ở cuối trời ánh sáng trộn lẫn với bóng đêm chìm vào cuối ngày. Sài Gòn không ngủ với nhiều ngành nghề. Bán dạo, bán đồ ăn đêm vỉa hè, như một nét văn hóa ẩm thực rất riêng của Sài Gòn. Một điểm chấm phá thú vị thu hút khách du lịch. Sống giữa Sài Gòn rộng mở, vẫn còn những nét dung dị, niềm thương lâu dần thấm vào chân tơ kẽ tóc của cảm xúc để nhớ mỗi khi rời xa.

Cô đứng đó nghĩ xa xôi “có niềm vui nào cho tôi gửi nỗi buồn”. Thoáng lắc đầu, tự nói với bản thân: “Buồn vui đó chỉ là cảm xúc, thay đổi tùy tâm trạng… Sinh mệnh con người mới là điều quan trọng nhất. Sự liên đới, trách nhiệm với người thân không cho phép đắm vào mông lung của tâm trạng. Ngày của người mẹ phải thật rõ ràng để cho con nhìn thấy ánh sáng đi tới.”

Một cơn gió lướt qua, hắt nước đọng trên mái hiên rơi xuống, ướt tóc cô, từng giọt nước len lỏi thấm vào da thịt khiến cô rùng mình, thoát cảnh chạnh lòng. Chỉ thoáng qua mà nghe nao lòng quá.

Trở lại với công việc… Phải, chỉ có công việc giúp cô quên đi những phiền muộn đã qua. Công việc làm cô phấn chấn hẳn lên với kết quả của nó. Cho nên! Dù trời đang nắng chợt đổ mưa, hãy vui vì cơn mưa đem đến sự dịu mát giữa ngày hè nóng bức.

Đâu đó ngoài kia vọng lại tiếng rao lanh lảnh, tan loảng âm vang dội theo bước chân mưu sinh thầm lặng với những khao khát, ước mơ./.

Sài Gòn 5/6/18.

LÊ YÊN.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button