Thơ

Dường như

Dường như là chẳng nhớ nhung
Con đường ngỏ nhỏ ta từng đi qua
Dường như mình đã chia xa
Trái tim mệt mỏi lỡ đà, đơn phương

Dường như buồn mãi còn vương
Dại khờ ngày ấy vẫn dường chưa thôi
Để mình ta những ngậm ngùi
Thời gian chờ đợi mãi hoài, mãi xa

Dường như ai đã quên ta
Tháng năm dần đã phôi pha hết rồi
Hứa rằng yêu chỉ em thôi
Giờ đây hai ngả phương trời gió mưa

Dường như đời lắm chát chua
Người buồn, cảnh cũng hững hờ buồn theo
Hoa chào, chim hót, ve kêu
Cũng sầu bi nỗi tiêu điều thở than

Dường như mắc nợ thế gian
Nét cười, ánh mắt, nồng nàn nụ hôn
Theo ta xao xuyến, bồn chồn
Nỗi buồn hoen ướt, tâm hồn vẫn tươi

Dường như đời vẫn ngược xuôi
Dẫu rằng nước mắt ngậm ngùi còn vương
Vẫn mơ ước, vẫn yêu thương
Vẫn tin cuộc sống cát tường ngát xanh!

Ngày 19/5/2026
*Thu Hà.

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button