Truyện ngắn

Gia đình và danh vọng

Hôm nay trong chuyên mục Gia đình và Cuộc sống, tôi xin kể một câu chuyện có thật, đó là một lát cắt chân thực về khoảng cách vô hình trong hôn nhân, nơi một người đàn ông mãi mê sự nghiệp bạt mạng kiếm tiền suýt chút nữa đã đánh đổi mái ấm gia đình chỉ để chạy theo một chiếc ghế danh vọng.

Thật vậy, giữa những lo toan bộn bề của cuộc sống, chúng ta vẫn thường tự nhủ rằng mình đang nỗ lực mỗi ngày là vì tương lai của những người thân yêu. Chúng ta lao vào kiếm tiền, xem danh vọng và địa vị là đích đến, để rồi vô tình quên mất một ranh giới vô hình nhưng vô cùng nghiệt ngã: Ranh giới giữa một “mái ấm” và một “căn nhà”.

Một căn nhà có thể xây bằng tiền tài, được lấp đầy bằng những tiện nghi sang trọng và sự hào nhoáng của những thành công ngoài xã hội. Nhưng một mái ấm thì khác. Mái ấm cần có sự hiện diện, cần hơi ấm của tình thâm, cần những sẻ chia và sự thấu hiểu từ những điều bình dị nhất như một bữa cơm chiều. Khi ta mải mê đánh đổi thời gian bên gia đình để lấy những chiếc ghế danh vọng ảo ảnh, rồi ta cứ ngỡ mình đang xây dựng tổ ấm, nhưng thực chất chỉ đang vun vén cho một khối bê tông lạnh lẽo, vô hồn như câu chuyện sau đây:

GIA ĐÌNH VÀ DANH VỌNG.

Ánh đèn vàng từ chiếc đèn chụp góc phòng hắt xuống mâm cơm đã nguội ngắt. Kim đồng hồ nhích dần sang số mười một. Nhàn khẽ thở dài, định đứng dậy cất thức ăn vào tủ lạnh thì tiếng lạch cạch mở khóa vang lên. Luân bước vào, gương mặt phờ phạc, chiếc cà vạt xô lệch sau một ngày dài vật lộn với những bản kế hoạch và áp lực doanh số.

“Anh ăn gì chưa? Em hâm lại đồ ăn nhé?” Nhàn đứng dậy, giọng dịu dàng nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi.

“Thôi, anh ăn mì gói cho nhanh. Mấy món này nhìn mỡ màng quá, anh nuốt không trôi”. Luân xua tay, giọng cộc lốc rồi hướng thẳng về phía phòng làm việc.

Nhàn đứng lặng thinh giữa gian bếp. Món thịt kho trứng mà Luân từng thích, hôm nay cô đã dậy từ sáu giờ sáng để đi chợ chọn miếng thịt ngon nhất về kho. Gần một năm nay, căn nhà của họ giống như một trạm dừng chân hơn là một tổ ấm. Luân quay cuồng với hoài bão thăng chức, còn Nhàn gặm nhấm nỗi cô đơn của một người vợ trẻ trong căn nhà lạnh lẽo. Họ vẫn sống chung một mái nhà, nhưng khoảng cách giữa họ lại xa hơn cả chiều dài của thành phố này từ lúc nào không hay.

Sáng chủ nhật, trời đổ mưa rào. Luân vẫn dán mắt vào màn hình máy tính, ngón tay gõ phím liên hồi. Nhàn bước vào, đặt lên bàn một ly cà phê sữa đá, món đồ uống duy nhất có thể khiến Luân mỉm cười mỗi sáng.

“Luân này, chiều nay mình về ngoại được không? Mẹ bảo dạo này bố hay đau lưng, muốn vợ chồng mình về ăn bữa cơm.” Luân không rời mắt khỏi màn hình, đáp lời bằng giọng đều đều: “Chiều nay anh có cuộc họp đột xuất với đối tác nước ngoài. Dự án này quyết định chiếc ghế giám đốc kinh doanh của anh. Em tự bắt xe về đi nha, gửi lời hỏi thăm của anh tới bố mẹ.”

Nhàn nhìn ly cà phê bắt đầu tan đá, mồ hôi nước trên ly chảy dài thành vệt trên mặt bàn. Cô không khóc, không trách móc. Sự im lặng của cô lúc ấy khiến Luân thoáng giật mình, nhưng tiếng chuông điện thoại công việc reo lên đã nhanh chóng kéo anh trở lại với guồng quay.

Chiều hôm đó, Luân đạt được thỏa thuận với đối tác. Hợp đồng lớn nhất quý đã ký kết thành công. Đồng nghiệp vỗ vai chúc mừng anh, sếp lớn hứa hẹn một tương lai xán lạn. Luân bước ra khỏi nhà hàng năm sao với men say chiến thắng, anh muốn gọi điện ngay cho Nhàn để khoe thành quả. Nhưng điện thoại của cô tắt máy.

Khi Luân trở về nhà vào lúc chín giờ tối, căn nhà tối ôm và tĩnh mịch đến lạ kỳ. Trên bàn ăn không có mâm cơm nguội như mọi khi mà chỉ có một phong thư trắng và một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ.

Luân nhíu mày mở phong thư. Đó không phải đơn ly hôn như trong những bộ phim truyền hình anh từng xem, mà là một tờ giấy khám sức khỏe của Nhàn cùng một lá thư tay nét chữ nắn nót:

“Luân à, bác sĩ bảo em đã mang thai được tám tuần rồi. Đứa trẻ này là điều kỳ diệu mà chúng mình hằng mong ước. Nhưng sáng nay, khi nhìn anh bận rộn với những con số, em chợt nhận ra đứa bé này cần một người cha, chứ không phải một người giám đốc kinh doanh thành đạt luôn vắng mặt.

Em về nhà ngoại tĩnh dưỡng một thời gian. Chiếc hộp gỗ trên bàn là những tấm ảnh chụp chúng mình từ ngày đầu yêu nhau, ngày mình cùng tích cóp từng đồng để mua lại căn nhà cũ này. Anh từng nói, mái nhà này là báu vật lớn nhất của anh. Bây giờ, em không biết báu vật của anh là căn nhà này, là em, hay là chiếc ghế giám đốc kia nữa. Thôi anh ở lại giữ gìn sức khỏe nhé.”

Luân đứng chôn chân giữa phòng khách. Anh mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là hàng chục tấm ảnh chụp bằng máy phim cũ kỹ. Có bức ảnh hai người đứng dưới mưa che chung một chiếc áo khoác rách, nụ cười rạng rỡ. Có bức ảnh Nhàn tự tay sơn lại bức tường phòng khách, mặt mũi lem luốc sơn nhưng mắt lấp lánh hạnh phúc. Ngày ấy nghèo mà vui biết bao.

Luân nhìn quanh căn nhà rộng rãi, khang trang đầy đủ tiện nghi nhưng lạnh lẽo vô cùng. Anh đã từng lao vào kiếm tiền vì mong muốn đem lại cho Nhàn một cuộc sống tốt hơn, nhưng anh lại quên mất rằng thứ Nhàn cần là anh, chứ không phải tiền của anh. Anh đã thắng trên thương trường, nhưng lại đang thua trắng tay trong chính mái ấm của mình.

Không kịp thay quần áo, Luân vơ vội chìa khóa xe lao ra đường. Cơn mưa đêm xối xả vào mặt kính ô tô. Đoạn đường về nhà ngoại dài ba mươi cây số, nhưng chưa bao giờ Luân thấy nó dài đến thế. Anh sợ. Nỗi sợ hãi mất đi gia đình bóp nghẹt lồng ngực anh.

Mười một giờ đêm, chiếc xe dừng trước cổng ngôi nhà cấp bốn ở vùng ngoại ô. Qua ô cửa kính, Luân thấy ánh đèn ấm áp hắt ra. Bố vợ đang ngồi uống trà, còn Nhàn đang ngồi khâu lại chiếc áo khoác cũ bên cạnh mẹ.

Luân bước xuống xe, người ướt sũng nước mưa. Tiếng chuông cửa vang lên, Nhàn ra mở cửa. Nhìn thấy Luân đứng run rẩy dưới mưa, gương mặt đầy hối lỗi và lo lắng, đôi mắt Nhàn khẽ rưng rưng.

Luân bước tới, không màng đến người mình đang ướt sũng, anh ôm chặt lấy Nhàn vào lòng. Giọng anh run lên, nghẹn ngào: “Nhàn… anh sai rồi. Anh không cần ghế giám đốc nào cả. Anh cần mẹ con em. Mình về nhà em nhé!”

Nhàn áp mặt vào bờ vai sũng nước của chồng, cảm nhận được nhịp tim đập dồn dập vì sợ hãi và yêu thương của anh. Cô khẽ mỉm cười, những tủi hờn suốt một năm qua như được làn nước mưa gột rửa sạch sẽ. Từ trong nhà, tiếng của bố Nhàn vọng ra: “Thằng Luân vào nhà thay đồ đi con, khéo lại cảm lạnh. Mẹ tụi bây đang hâm lại nồi súp gà đấy.”

Đêm đó, Luân hiểu ra một điều: Gia đình không phải là nơi để ta trưng bày những thành công, mà là nơi duy nhất dang tay đón ta về sau những giông bão cuộc đời. Và hạnh phúc đích thực, đôi khi chỉ đơn giản là một mâm cơm ấm, có đủ mặt những người ta yêu thương. Đừng đợi đến khi mất đi mới học cách trân trọng. Tiền bạc mất đi có thể kiếm lại, danh vọng mất đi có thể gầy dựng lại, nhưng gia đình và những người yêu thương ta thật lòng một khi đã quay lưng thì vĩnh viễn không thể cứu vãn. Đừng để sự bận rộn biến bạn thành kẻ chiến thắng cô độc trên đỉnh vinh quang, nhưng lại là kẻ trắng tay dưới mái nhà của chính mình.

Đây là câu chuyện có thật về gia đình một người bạn của tôi, nhân vật đã được thay tên. Cảm ơn các anh chị và các bạn đã đọc🌺♥️

Tố Mai✍️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button