Thơ

Đêm ấy, trăng vàng như mật ngọt

Ta lại tìm em bên bến hẹn
Chiều buông tim tím phía sông trôi
Mưa giăng mái tóc mềm hương cũ
Nghe cả dòng Hương khẽ gọi mời

Em đến như trăng vừa hé nụ
Làm nghiêng bờ cỏ giấc mơ say
Hàng lau cúi xuống thì thào hỏi
Có phải tình vừa chạm gió mây

Ta nắm bàn tay thơm hơi ấm
Mà nghe sóng nước hóa lời ca
Con đò lơ đãng trôi xa bến
Chở giúp tình mình đến nguyệt hoa

Đêm ấy, trăng vàng như mật ngọt
Rơi đầy trên mắt biếc ngây thơ
Tiếng ai ru nhẹ bên thềm mộng
Mềm hơn khúc hát dạ mong chờ

Ta đã vì em quên tháng rộng
Quên cả thời gian lẫn cuộc đời
Chỉ nhớ môi cười trong ánh nguyệt
Như hoa bừng nở giữa tim ơi

Nếu có mai này xa cách nhé
Xin đừng quên buổi dưới mưa xưa
Nơi ta ước hẹn bằng im lặng
Mà sóng đôi bờ nguyện đón đưa

Dẫu biết tình yêu rồi mây khói
Ta còn giữ mãi phút đam mê
Giữ đêm trăng sáng đầy hơi thở
Giữ cả làn hương quên lối về

Và nếu một ngày em trở lại
Ta làm cỏ dại kín ven đê
Để khi tà áo em ngang bến
Ta được nghiêng mình đón ái thê ..

Miên Hanh; 22.5.2026.


Lời ban biên tập:

Anh Miên Hanh ơi

Bài thơ của anh chạm vào lòng người đọc trước hết bởi vẻ đẹp rất Huế: dòng Hương, bến đợi, con đò và ánh trăng đều mang nét mềm, sâu và bảng lảng như sương khói ký ức.

Thi pháp giàu nhạc tính với nhiều hình ảnh “mưa giăng”, “trăng vàng như mật ngọt”, “tà áo ngang bến” khiến cảm xúc lan đi tự nhiên, không phô bày mà vẫn đằm sâu.

Tôi thích cách tác giả dùng không gian sông nước để chuyên chở tình yêu, lặng mà da diết. Đặc biệt, câu kết mang vẻ thủy chung rất đẹp: một tình yêu đủ khiêm nhường để hóa cỏ dại, chỉ mong được nghiêng mình đón người xưa trở lại.

Chúc anh luôn dồi dào năng lượng sáng tác nhé !

Lisa La

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button