Thơ

Hẹn gặp giữa miền Tây

Hà Nội đầu đông hay chớm hạ
Cần Thơ sông nước nặng phù sa
Một năm hai lối trời nam bắc
Chưa một lần gặp, ngỡ như xa.

Vậy mà duyên tựa tự bao giờ
Mạng ảo trao nhau những vần thơ
Tin nhắn đi về trên phím bấm
Nối hai đầu nhớ, một tri âm.

Chị Ngọc Cẩm ơi, người chị thương
Lòng như sông rộng, đậm tình thương
Mỗi bài em viết, câu thơ thả
Chị đón, nâng niu suốt dặm đường.

Chị gửi lòng mình qua nét chữ
Cảm nhận sâu xa, thấu tâm can
Từng dòng tri âm, từng thấu cảm
Sưởi ấm lòng em lúc muộn màng.

Người chưa chạm mặt, hồn đã chạm
Cách mấy trùng khơi vẫn cận kề
Mai này nắng ấm vào trong ấy
Chị em mình gặp giữa miền Tây.

Cầu mong tình nghĩa mãi bền lâu
Vượt mọi không gian, bắc nhịp cầu
Cảm ơn một năm đầy thương mến
Chị là tri kỷ, nghĩa tình sâu.

Phạm Thị Diệu Thu

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button