Tôi đi mang theo quê hương
Xa xôi nửa góc chân trời,
Mang theo hồn nước, nuôi đời ly hương.
Có những người con khi rời xa xứ sở, hành trang họ mang theo không phải là gấm vóc lụa là, mà lại là những mảnh hồn quê giản dị được gói ghém vẹn nguyên trong ký ức. Đối với người lữ thứ nơi viễn phương, quê hương không còn là một khái niệm địa lý xa xôi, mà đã kết tinh thành màu xanh của luống cải, vị đắng của giàn mướp, và hương khói lam chiều vương vít trên mái nhà xưa.
Giữa đất khách quê người lạnh giá, một góc vườn nhỏ tự tay vun xới bỗng trở thành thánh đường của nỗi nhớ, nơi sưởi ấm những dặm trường bôn ba và vỗ về những vết thương lòng của cuộc mưu sinh. Dẫu thời gian có nhuộm phai màu tóc, lòng trung trinh với cội nguồn vẫn vẹn nguyên như thủa ban đầu.
Hãy cùng lắng lòng lại để bước vào không gian đầy ắp hoài niệm và tình yêu thiết tha ấy qua bài thơ “Tôi đi mang theo quê hương”.
TÔI ĐI MANG THEO QUÊ HƯƠNG
Tôi đi một nửa hành tinh,
Mang theo phiến tạ chân tình thuở xưa.
Tha hương gói ghém hương dừa,
Nửa đời viễn xứ nắng mưa gội màu.
Viễn phương nhuốm cuộc bể dâu,
Đem giàn mướp đắng bắc cầu ca dao.
Trĩu chùm quả ngọt lao xao,
Sắc hoa vàng rực vẫy chào lập đông.
Bờ rào luống cải đơm bông,
Mồng tơi xanh mướt đượm nồng vị quê.
Khổ qua đắng dẫu sơn khê,
Vẫn thơm sợi khói bờ đê năm nào.
Tía tô thắm góc vườn tao,
Nhành rau muống trổ dạt dào nhớ thương.
Ớt cay đỏ thắm dặm trường,
Mấy bụi cà pháo vấn vương tấc lòng.
Dây dưa khẽ cuốn hiên đông,
Nghe như tiếng vọng tơ lòng ấu thơ.
Bí ngô chín rộ đợi chờ,
Bát canh mẹ nấu giấc mơ tìm về.
Đất người tuyết trắng sơn khê,
Lòng tôi vẫn ấm tình quê tràn trề.
Bàn tay vun xới lối về,
Xanh tươi nhánh lá vỗ về niềm đau.
Dù cho tóc ngả phai màu,
Hồn quê vẫn thắm một màu trung trinh.
Giữ rau, nuôi chút tâm tình,
Nước non một dải, bóng hình chẳng phai.
Tiến Tôn – Thất



