Thơ
Tháng năm sót lại

Một chút tháng năm còn trên tóc
Đợi gió hong khô mãi cuối ngày
Em có đi qua mùa thương cũ
Xin đừng đánh thức một cơn say
Những vạt nắng mưa chiều lả tả
Để lại dòng thơ cũng lỡ làng
Nụ cười một nửa nghiêng theo lá
Neo giữa mùa ta một dấu ngang
Lặng khúc tâm tư chiều len khói
Chùm hương nghe gió hít tinh anh
Ngỡ ngàng hoa cỏ nhầu nhỉ ngọc
Thả xuống lời ru một ngọn ngành.
Cứ ngỡ tháng năm mùa sớt lại
Vo tròn thương nhớ đợi nghiêng vai
Hoàng hôn ai rót màu như khói
Ngún đỏ tàn theo một gót ngày.
Thương lại tháng năm mùa xứ sở
Âm buôn buốt ngực vết tim khêu
Gió tạc vào đâu lời mộ địa…
Mà nghe đất thở phía muôn chiều…
Sài Gòn 31.5.26
Vọng Thanh



