Thơ

Quê tôi

Có những miền đất không chỉ để nhớ, mà để thương. Phú Yên là một nơi như thế.

Chiều xuống, dòng sông Ba lặng lờ trôi như mái tóc người thiếu nữ quê nhà, mang theo phù sa và bao câu chuyện cũ.

Trên cao, núi Nhạn đứng trầm mặc giữa trời xanh, tháp cổ nghiêng mình qua bao mùa gió biển, như giữ hộ linh hồn của xứ sở.

Xa xa, núi Chóp Chài xanh thẫm trong nắng muộn, dáng núi hiền hòa như người cha âm thầm che chở cho đồng bằng bên dưới.

Và đẹp nhất vẫn là những cánh đồng lúa mênh mông trải dài đến tận chân trời. Mỗi khi gió thổi qua, sóng lúa lao xao như biển vàng dậy hát. Hương lúa non quyện cùng hơi nước từ sông Bà làm lòng người bỗng dịu lại, nghe bình yên len vào từng nhịp thở.

Giữa đất trời ấy, con người dường như sống chậm hơn, hiền hơn, để biết yêu một buổi chiều quê, một tiếng chim gọi bầy, hay một vệt nắng cuối ngày nghiêng trên núi Nhạn. Phú Yên không ồn ào, nhưng ngọt ngào như một câu hát cũ — càng đi xa càng nhớ.

QUÊ TÔI

Tô công Đáng -15/07/2025

Quê tôi sáng nắng chiều mưa
Nửa nay nhộn nhịp nửa xưa điệu đàng
Nửa tôi làm túi hành trang
Nửa em còn giữ trong trang thơ tình

Quê tôi có chợ trứơc đình
Những phiên chợ Tết rập rình ngựa xe
Tiếng tre kẽo kẹt trưa hè
Tiếng ru con ngủ đầu hè nhà bên

Tiếng gà văng vẳng xóm trên
Ngỡ tình quê gọi mông mênh trong hồn
Khói chiều vắt vẻo bên sông
Đàn cò bay lả cuối đồng, chiều buông

Quê tôi có tháp Nhạn buồn
Tiếng chuông chùa cổ thả buông chiều tà
Dù đi muôn dặm quan hà
Nghe chiều quê cũ đi qua trong hồn

June 15 – 2026
TTS (Tô công Đáng) 🦩✒️

Bài viết mới

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Bạn có quan tâm
Close
Back to top button